Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hai bên trái phải của nàng lần lượt là hai đại mỹ nam, một người là Tiêu Vũ Hiên, một người là Dịch Thần Phi.

“Cha, con gái biết sai rồi, con gái sau này chắc chắn sẽ không dám đánh cược với người khác nữa, nhưng đưa hết cả năm mươi vạn lượng bạc này cho nàng thì cũng quá hời cho nàng rồi, con gái bằng lòng tặng năm mươi vạn lượng bạc kia cho cha, chỉ mong cha đừng tức giận, cũng đừng để Cố Thanh Hy lấy đi”.

“Phải đó, lão gia, đây là cả năm mươi vạn lượng bạc đó, chứ không phải là năm trăm lượng, nếu như được dùng cho phủ thừa tướng thì không biết sẽ được nở mày nở mặt biết bao nhiêu đâu”.

“Đủ rồi, trước đó ta từng hỏi hai người, Trương lão còn để lại bao nhiêu bạc cho các người, các người nói với ta là chỉ có hai mươi vạn lượng bạc kia, bây giờ năm mươi vạn lượng bạc này lại từ đâu ra?”, Cố thừa tướng phẫn nộ.

Ngũ di nương và Cố Sơ Lan run lên bần bật.


Năm mươi vạn lượng bạc này là số tiền duy nhất còn sót lại của bọn họ, không đến lúc quan trọng nhất thì bọn họ tuyệt đối sẽ không nói ra, lại càng không thể lấy ra, lần này quả thực là bị con đĩ Cố Thanh Hy kia chọc tức, mới trúng phải kế của nàng, đến mức phải thua sạch như vậy.

Nhưng những lời này bọn họ làm sao dám nói với Cố thừa tướng.

Ngũ di nương thút thít nói: “Lão gia, ta cũng mãi sau này mới biết, hoá ra phụ thân còn để lại năm mươi vạn lượng bạc này cho chúng ta.

Lão gia minh giám, chúng ta có đến mười lá gan thì cũng không dám dối gạt lão gia, khi ta biết được phụ thân còn để lại năm mươi vạn lượng bạc thì ta đã định tặng cho lão gia rồi, nhưng chẳng ai ngờ tam tiểu thư từ đâu mà biết được trong tay Lan Nhi có năm mươi vạn lượng bạc, rồi lừa lấy sạch”.

“Cha, con gái biết sai rồi, người tha thứ cho con gái có được không”.

Đại phu nhân lạnh lùng cười: “Nói đúng là dễ nghe, sau này mới biết? Nếu như không xảy ra sự việc lần này chỉ sợ là vĩnh viễn cũng sẽ không có cái sau này chứ hả? Trương lão đã chết bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ ông ta nhảy từ dưới đất lên để lại đưa năm mươi vạn cho các ngươi à”.

Nghe vậy, Cố Sơ Lan vội vàng giải thích: “Không phải như vậy, là…”.

“Bốp…”.


Cố thừa tướng vung tay tát cho Cố Sơ Lan một bạt tai thật mạnh, sức lực kia mạnh đến nỗi răng của Cố Sơ Lan muốn rụng cả ra.

Cùng với cái bạt tai kia là một tràng chửi mắng như tát nước của Cố thừa tướng.

“Đủ rồi, đừng tưởng là ta không biết mẹ con hai người mấy năm này đã làm ra những chuyện gì, có một số việc ta có thể mắt nhắm mắt mở, nhưng bây giờ các người lại dám dở trò ngay trên đầu ta, các người coi ta là kẻ ngu hay sao?”
Cố Sơ Lan bị doạ cho cả người phát run, bàn tay ôm chặt lấy miệng.

Ngũ di nương giật mình kinh hãi.

Bà ta trước giờ chưa từng thấy Cố thừa tướng nổi giận như thế.

Thấp thoáng, trong lòng bà ta còn nổi lên một dự cảm không lành.


Quả nhiên Cố thừa tướng càng mắng thì cơn tức càng tăng: “Ta đã từng cảnh cáo rất nhiều lần rồi, đã mất đi sự trong sạch thì đừng có gây chuyện, ngươi lại không nghe, cứ phải rêu rao khắp nơi gây sự chú ý, bây giờ để cho tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết ngũ tiểu thư của phủ thừa tướng đã làm những chuyện xấu hổ với đám lưu manh du côn, đến hoàng thượng cũng biết đến việc này, bộ mặt già này của ta đúng là đã bị các ngươi làm cho mất sạch cả sĩ diện rồi”.

Ngũ di nương run rẩy nói: “Lão gia, Lan Nhi là bị người ta gài bẫy hãm hại”.

“Ta mặc kệ nó có phải bị gài bẫy hãm hại hay không, ta chỉ biết sĩ diện của phủ thừa tướng này mất sạch vì nó rồi, nếu không phải vì nó, Vân Nhi sao có thể bị huỷ đi tư cách tham gia trận chung kết của đại hội đấu văn? Có một đứa con gái không biết xấu hổ như ngươi, đúng là vết nhơ của phủ thừa tướng”.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK