Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 539

“Cha, có lẽ vị khách ở phòng số 7 là người giúp tam muội muội thanh toán đấy, nếu chúng ta tiếp tục nâng giá, bọn họ vẫn sẽ theo đến cùng”.

“Khoan nói đến việc khách ở phòng số 7 có phải người thanh toán cho Cố Thanh Hy hay không, dù là đúng thì liên quan gì đến chúng ta? Một thứ vô dụng, sao chúng ta phải bỏ ra một số tiền lớn để tranh đoạt hử?”

“Tam muội muội khiến cha giận đến như vậy, con gái chỉ thầm nghĩ trút giận giúp cha mà thôi, chưa từng có ý khiến cha khó chịu”.

Cố Sơ Vân rơm rớm nước mắt, nói rất đáng thương, cộng thêm việc nàng ta là một mỹ nhân yếu đuối càng khiến Cố thừa tướng mềm lòng, thế nên giọng điệu của ông ta cũng dịu đi rất nhiều.

“Cha biết con khó chịu khi nó cứ liên tục tranh đồ với cha, nhưng chúng ta kêu giá, đó không phải con số, mà là bạc đấy. Phủ thừa tướng vốn không có bao nhiêu bạc, không thể lãng phí như vậy được”.

“Con biết sai rồi!”

“Được rồi, lần sau không được làm như vậy nữa!”

“Vâng, cha, rõ ràng là tam muội ghi hận vì cha không thương nó, nên lúc nào cũng đối đầu với cha, con gái thật sự nhìn không nổi!”

Đâu chỉ con gái nhìn không được, ngay cả ông ta cũng nhìn không được.

Tuy nhiên, hiện tại Cố Thanh Hy là Dạ vương phi, là chính phi của Chiến Thần, còn nổi danh tài sắc, ông ta có thể làm gì được?

“Có người ra giá một ngàn hai trăm vạn lượng, còn ai… muốn tiếp tục kêu giá hay không? Nếu không, tấm bản đồ này sẽ thuộc về khách quý ở phòng số 7”.

Cố Thanh Hy cảm thấy có một người anh trai thương yêu mình… quả thật rất tốt!

Nhất là người anh này không chỉ có tài, có sắc mà còn có tiền.

Dạ Mặc Uyên nheo mắt, trong mắt hắn lóe lên tia nguy hiểm, tay thì giơ bảng: “Năm ngàn vạn lượng”.

Lần này Dạ Mặc Uyên giơ bảng số 29 chứ không phải 28, rõ ràng là muốn tách biệt với Cố Thanh Hy.

Nụ cười trên môi Cố Thanh Hy cứng lại.

Nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngài nhìn không hiểu thì bỏ một đống bạc ra mua về làm gì?”

“Ta mua về rồi từ từ xem, biết đâu một ngày nào đó sẽ hiểu thì sao”.

Dịch Thần Phi mỉm cười, tiếp tục tăng giá: “Sáu ngàn vạn lượng”.

“Bảy ngàn vạn lượng”.

“Tám ngàn vạn lượng”.

Cố Thanh Hy nắm chặt tay Dạ Mặc Uyên, tỏ vẻ đáng thương nhìn hắn: “Phu quân, một tấm bản đồ mà thôi, không đáng để bỏ ra nhiều bạc như vậy đâu. Hay là chúng ta từ bỏ đi nhé, đợi lát nữa có thứ khác hay hơn, chúng ta lại đấu giá”.

Nếu còn tăng giá nữa thì nàng sẽ táng gia bại sản thật đấy.

Vốn dĩ định dùng giá thấp để mua tấm bản đồ này, không ngờ lăn qua lộn lại lại thành giá trên trời.

Đang êm đẹp, không biết tên Dạ Mặc Uyên này trúng gió gì nữa.

Dạ Mặc Uyên rút tay lại, lạnh giọng hô: “Chín ngàn vạn lượng!”

A…

Mọi người chỉ biết há hốc mồm mà nhìn.

Tất cả đều cho rằng lỗ tai mình có vấn đề.

Chẳng lẽ tấm bản đồ này có bí ẩn gì sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK