Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 412

Cố Thanh Hy nhìn lướt qua xung quanh, sau khi thấy không có ai mới nhỏ giọng nói: “Tối mai chúng ta sẽ ra tay, cụ thể lẻn vào cứu người như thế nào thì ta đã sắp xếp xong xuôi rồi”.

“Tối mai? Mai không phải ngày đại hôn của cô với chiến thần sao? Đầu đường cuối ngõ đều truyền tin nhau, đại thần văn võ cả triều đều biết. Nếu cô không đi, chiến thần sẽ bỏ qua cho cô à?”

Vừa nhắc tới hai chữ đại hôn, Cố Thanh Hy lại bắt đầu đau đầu.

Điều đau đầu hơn là không biết Dạ Mặc Uyên nổi điên gì mà lại gióng trống mở cờ tổ chức hôn lễ này.

Đừng nói là đế đô, cả thiên hạ đều biết.

Nàng bực bội đáp: “Ta tự có cách thoát khỏi Ma tộc, các ngươi đừng quan tâm tên cùi bắp đó”.

“Cùi bắp?”

Diệp Phong và Tiêu Vũ Hiên không biết từ này có nghĩa là gì.

Cố Thanh Hy thường nói những từ ngữ mà họ không hiểu.

Tiêu Vũ Hiên lắc đầu, là người đầu tiên không đồng ý: “Chiến thần không dễ lừa đâu. Vào ngày đại hôn, cô lại chạy tới Ma tộc cứu người vì nam nhân khác. Chậc chậc, ta sợ cô còn chưa cứu được người thì đã làm liên luỵ tới cái mạng của mình trước”.

Cố Thanh Hy trợn mắt: “Ngươi yên tâm, ta không chỉ không làm liên luỵ tới mạng sống của mình mà còn làm Dạ Mặc Uyên phải ngoan ngoãn để ta đi, ngươi không cần lo xa”.

“Nếu thật sự là vậy, cô nói xem cô sẽ làm sao để xuất hiện trong đêm tân hôn?”

“Nói ra sẽ mất linh”.

Tiêu Vũ Hiên cho rằng nàng chỉ nói bừa, không ngờ nàng lại thật sự muốn đào hôn.

Có điều… Trong lòng nàng càng hi vọng hôn sự giữa nàng với chiến thần bị huỷ.

Cố Thanh Hy lấy một tấm bản đồ đã được vẽ sẵn ra, gọi Phù Quang tới bàn bạc cách lợi dụng Dạ Mặc Uyên để đánh vào núi Vọng Hồn, cứu Diệp bà bà ra ngoài.

Diệp Phong nhìn lên bầu trời xanh thẳm, không nghe vào tai một câu nào.

Lần trước đã xông vào núi Vọng Hồn một lần, lần này muốn xông vào sẽ không dễ dàng.

Hơn nữa…

Tính mạng của hắn ta cũng không đáng giá, sao có thể để họ đi theo mạo hiểm?

Mặc dù tính cách của chiến thần tối tăm, nhưng hắn là một người có thể giao phó cả đời. Cố Thanh Hy lấy hắn sẽ hạnh phúc.

Bà của hắn ta cứ để hắn ta tự đi cứu đi.

Đã đến lúc chấm một dấu chấm câu kết thúc cho vụ hơn một trăm mạng sống ở thôn Tiểu Hà.

Cố Thanh Hy chọc nhẹ vào vai Diệp Phong, kéo hắn ta ra khỏi mạch suy nghĩ.

“Ngươi đang nghĩ gì mà tập trung thế? Ta bảo Tiêu Vũ Hiên và Phù Quang đi trước rồi, chúng ta cũng về thôi, mấy ngày nay ngươi không ăn đủ bữa đâu đấy”.

“Không có gì, cảm ơn cô”.

“Cảm ơn ta về việc gì?”

“Cảm ơn cô vì đã không vạch trần thân phận của ta trước mặt Hoàng hậu Sở Quốc”.

Diệp Phong biết với trí thông minh của Cố Thanh Hy, nàng chắc chắn đã biết mối quan hệ giữa hắn ta với Hoàng hậu Sở Quốc.

Cố Thanh Hy thở dài, ngậm cây cỏ đuôi chó trong miệng, lười nhác hỏi: “Vậy ngươi thật sự là nhi tử của Hoàng hậu Sở Quốc, hoàng tử của Sở Quốc?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK