Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 618

Dưới sườn núi.

Mẫu Đơn kỳ chủ nói: “Hôm nay ta muốn thấy màu đỏ, Lan huynh, chi bằng chúng ta cùng thưởng thức món đồ chơi ta mới nghiên cứu ra đi”.

“Thế cũng tốt. Gần đây thứ tiện nhân này bẩn lắm, cũng nên cho hắn nếm mùi đau khổ”.

“Các ngươi muốn làm gì, Diệp Phong chỉ là một đứa nhỏ hiền lành, các ngươi không thể tra tấn hắn như vậy”.

Hoàng hậu Sở Quốc cố gắng bò dậy, lại ngã xuống.

Diệp Phong cắn răng thật chặt.

Bọn họ muốn tra tấn thế nào, hắn ta cũng không sợ.

Dù có ban thưởng hắn ta cho Mẫu Đơn kỳ chủ, Diệp Phong cũng chấp nhận.

Hắn ta chỉ muốn hoàng hậu Sở Quốc an toàn rời khỏi đây.

Diệp Phong âm thầm cười lạnh.

Nếu lần này hắn có thể sống sót rời khỏi đây, tất cả những gì bọn họ ban tặng, hắn ta sẽ đòi lại gấp ngàn, gấp vạn lần.

“Các ngươi muốn gì cứ nhắm vào ta đây này, thả hắn ra”.

Hoàng hậu Sở Quốc đau như tim đang nhỏ máu.

Diệp Phong là người hiền lành như thế, tại sao những người này lại muốn tra tấn hắn như vậy

Diệp Phong tốt đẹp như thế, lòng tự trọng cao ngất trời, bà ấy thật sự không dám tưởng tượng cảnh hắn trở thành một người hầu, mặc cho Lan kỳ chủ tra tấn, lòng hắn đã phải đau đến mức nào.

Diệp Phong cười đầy đau thương: “Phu nhân, Diệp Phong chỉ là mạng cỏ rác, không đáng để người phải như thế… Thật lòng xin lỗi… Năng lực của Diệp Phong có hạn, không thể bảo vệ được người”.

“Hài tử…”

“Ta đã sớm quen với những tra tấn thế này, không chết được, cùng lắm chỉ là những vết thương da thịt mà thôi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi, phu nhân không cần phải lo lắng”.

Hắn ta nói nghe như gió thoảng mây bay, nhưng lại khiến hoàng hậu Sở Quốc càng thêm đau lòng.

Nhìn hộp sắt lạnh như băng đó, Diệp Phong đảo mắt nhìn tất cả mọi người ở đây, cuối cùng cố gắng thoát khỏi gông xiềng của kỳ thủ, từng bước đi về phía chiếc hộp.

Trên những cây sắt nhọn vẫn còn dính máu tươi, không biết đã có bao nhiêu người bị đâm ở trong này.

Diệp Phong nuốt hết những chua xót vào bụng, hít một hơi thật sâu, tự động bước vào.

“Không… Không được…”

Hoàng hậu Sở Quốc chật vật đi tới.

Những cây sắt nhọn đó khiến mắt bà ấy đau nhói.

Lan kỳ chủ và Mẫu Đơn kỳ chủ đều không ngờ Diệp Phong lại chủ động đến thế.

Trên thực tế, dù hắn ta có phản kháng cũng không thể thoát được số mệnh này.

“A… Ngươi đã muốn thử như thế thì ta đành phải thỏa mãn ngươi thôi, người đâu, đóng cửa”.

Cánh cửa sắt khép lại, bên trong phát ra tiếng kêu rên, bên dưới cánh cửa, dòng máu đỏ tươi chảy dài.

Hoàng hậu Sở Quốc đau đến nỗi chết lặng.

Phía trên sườn núi, Cố Thanh Hy gấp đến nỗi xoay vòng, lũ khốn Thiên Phần tộc này vẫn chưa chịu tới.

Mẫu Đan kỳ chủ nói: “Mở tầng thứ hai”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK