Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 389

Nhưng ông trời lại…

Suốt mười tám năm qua, kẻ cướp đi Lâm Nhi của bà ấy gần như bốc hơi, chớ đừng nói chi đặt ra bất kỳ yêu cầu gì.

“Nếu con của người biết được tấm lòng của người, chắc chắn hắn sẽ rất vui!”

“Thật vậy sao?”

“Thật đấy, tuy không biết vì sao ta lại trở thành cô nhi, nhưng ta vẫn luôn tin tưởng một điều, chắc chắn là cha mẹ ta có nguyên nhân gì đó, bất đắc dĩ mới phải bỏ ta lại. Có lẽ bọn họ vẫn luôn tìm kiếm ta!”

“Ngươi thật sự là một đứa trẻ ngoan, nếu ngươi là con ta thì tốt biết bao”.

Diệp Phong liền cúi đầu, không dám để bà ấy nhìn ra điều khác thường.

Có trời mới biết hắn ta mong nhớ bà ấy nhường nào.

Nhưng hắn ta không thể.

Hắn ta đã dơ bẩn, không xứng với đế hậu Sở Quốc cao quý, quân lâm thiên hạ.

“Ngươi biết không, trước khi nghe những lời của ngươi, ta luôn có suy nghĩ Lâm nhi của ta sẽ không tha thứ cho chúng ta. Chắc chắn hắn sẽ nghĩ chúng ta đã cố ý vứt bỏ hắn, không cần hắn… nhất quyết không nhìn mặt chúng ta!”

“Phu nhân quá long lắng, tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ, trừ phi bất đắc dĩ, có ai tình nguyện vứt bỏ đứa con của mình đâu chứ. Chắc hẳn con của người sẽ hiểu cho người. Cũng có thể hắn vẫn luôn tìm kiếm và cầu phúc cho hai người”.

Cách đó không xa.

Khi thấy cảnh tượng này, Cố Thanh Hy suy tư.

Nàng sờ cằm theo thói quen.

Rốt cuộc người phụ nữ này là ai?

Diệp Phong vốn là người lạnh nhạc, ít cười ít nói, không thích tiếp cận với người lạ, sao hắn ta lại đích thân nấu cơm cho bà ấy, còn chủ động trò chuyện nữa chứ?

Hẳn là…

Người phụ nữ này là mẹ ruột của Diệp Phong?

Càng nghĩ, Cố Thanh Hy càng cảm thấy có khả năng.

“Phù Quang, ngươi đi thăm dò xem người phụ nữ kia là ai?”

“Chủ tử, bà ấy là hoàng hậu Sở Quốc. Cả đời hoàng đế Sở Quốc chỉ kết hôn với một vị hoàng hậu, hơn nữa còn nặng tình với hoàng hậu của mình. Bọn họ có với nhau một đứa con, bất quá vừa sinh ra đã bị cướp đi, đến nay không rõ sống chết”.

“Sau khi hoàng tử Sở Quốc bị cướp đi, hoàng hậu từng một lần phát điên, nhưng đã được quốc sư cứu chữa, sau đó và ấy vẫn luôn ở lại chùa Bạch Vân tụng kinh niệm Phật, đến nay cũng đã mười năm. Bởi vì quá mức nhớ thương con, bà ấy đã vài lần hấp hối. Hoàng đế Sở Quốc không cách nào làm bạn bên cạnh bà ấy suốt được, nên đã mạnh mẽ đưa bà ấy quay lại Sở Quốc”.

“Nhưng mỗi năm hoàng hậu Sở Quốc đều đến chùa Bạch Vân ở một tháng, còn vì sao lại chọn chùa Bạch Vân, thuộc hạ không rõ. Thuộc hạ chỉ biết quần thần Sở Quốc luôn cố gắng khuyên hoàng đế Sở Quốc nạp thêm hậu phi, nhưng đều bị hoàng đế Sở Quốc từ chối”.

“Thâm tình thế sao? May mắn thế sao?”

Nếu Diệp Phong đúng là con trai của hoàng hậu Sở Quốc, vậy chẳng phải Diệp Phong sẽ là hoàng tử, lại còn là hoàng tử duy nhất của Sở Quốc, hoàng đế tương lai của Sở Quốc?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK