Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 805

Kim Cường bổ sung thêm một câu: “Mụ nội nó, chúng ta gần như lật cả cái hoàng cung lên nhưng vẫn không tìm ra được. Sau đó, chúng ta suy đoán, có lẽ mắt của la bàn được giấu ở phòng bảo tàng hoàng gia – nơi khó xâm nhập nhất hoàng cung. Chỗ đó được canh giữ vô cùng nghiêm ngặt, hơn nữa còn do Chiến Thần Dạ Mặc Uyên phái tâm phúc của mình đích thân trông coi, không chỉ thế, bên trong còn có cơ quan tầng tầng lớp lớp, chúng ta đã thử hai lần nhưng không thể vào được, nên không dám thử nữa, sợ bị Chiến Thần phát giác”.

“Đúng rồi, ngay cả hoàng thượng cũng phải được Chiến Thần đồng ý mới có thể vào phòng bảo tàng, muốn cậy mạnh xông vào cũng được, nhưng e là sẽ gây ra động tĩnh quá lớn. Cho nên chúng ta muốn chờ lệnh của lâu chủ, xem có nên xông vào hay không?”

“Hoàng cung có nhiều tầng canh gác, một khi ngang nhiên xông vào, vào được, nhưng ra được lại là chuyện khó hơn lên trời. Chuyện này cứ giao cho ta, ta đi tìm!”

Cố Thanh Hy vuốt ve la bàn, hận không thể lập tức tìm được bốn món linh kiện trên la bàn, từ đó nhanh chóng tìm ra Long Châu.

Thời gian của Ngọc tộc và Dịch Thần Phi đã không còn nhiều nữa.

“Có tung tích của viên Long Châu thứ bảy chưa?”

“Không có, vẫn đang điều tra. Gần đây, Ngọc tộc lại điều một lượng lớn trưởng lão ra ngoài tìm kiếm”.

“Thử tìm ở sông băng cực bắc xem!”

Mấy người Tiểu Lộ giật mình: “Chủ tử, người có tung tích của viên Long Châu thứ bảy à?”

“Ta cũng không rõ lắm, dù sao cứ chú ý nhiều một chút là được!”

Chính nàng cũng không xác định được viên Long Châu mà bạn bè của Tiểu Cửu Nhi nhắc đến rốt cuộc là thứ sáu hay thứ bảy.

“Vâng, ta lập tức phái người đến sông băng cực bắc tìm kiếm”.

“Chủ tử, người phải về Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu sao?”

“Bên ngoài đều là người của Dạ Mặc Uyên, được rồi, lần sau đi vậy. Đúng rồi, có phải các ngươi đã dụ Dạ Mặc Uyên đi hay không?”

“Vâng, nhưng cũng không hẳn, Chiến Thần vốn đã trù tính cho trận đại chiến kia, hắn giết rất nhiều người Thiên Phần tộc, còn tiêu diệt khá nhiều thế lực, lần này, có thể nói là Thiên Phần tộc đã tổn thất thảm trọng”.

“Tuy nhiên, hắn cũng đã hãm hại Tu La Môn của chúng ta”.

“Ồ… Hãm hại như thế nào?”

“Hắn tiết lộ tổng bộ Tu La Môn của chúng ta cho Thiên Phần tộc”.

“Tên Chiến Thần kia đúng là không ra gì, bản thân hắn không nuốt trôi được, lại muốn đối phó Thiên Phần tộc nên đã tiết lộ vị trí tổng bộ của Tu La Môn ta, khiến vô số cao thủ Thiên Phần tộc ra tay đối phó Tu La Môn. May mà Tu La Môn đã kịp thời thay đổi vị trí tổng bộ, trong môn cũng không còn nhiều người lưu lại, nếu không thì lần này chúng ta tổn thất thảm trọng rồi”.

Tiểu Lộ lườm Kim Cường: “Ngươi đúng là đồ nhà quê, toàn nghĩ chuyện đâu đâu không. Nếu đúng như ta suy đoán, hẳn là Chiến Thần đã tra được chúng ta đã rút khỏi tổng bộ, cho nên mới cố ý dẫn Thiên Phần tộc đến Tu La Môn, còn hắn thì đã sớm bố trí mai phục, cùng chúng ta nội ứng ngoại hợp, hốt gọn một mẻ người của Thiên Phần tộc”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK