Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 763

Lần này, bên tai Cố Thanh Hy lại nhanh chóng xuất hiện một ánh sáng máu màu đỏ lửa.

Trong đầu Dạ Mặc Uyên nổ ầm một tiếng, suýt chút nữa ngất đi.

Huyết chú…

Thế mà lại là huyết chú thật…

Nàng trúng huyết chú mà nghìn năm nay Ngọc tộc không giải được.

Cũng là huyết chú độc ác nhất, khó giải được nhất…

Giống như mẫu thân của hắn vậy…

Ký ức phủ bụi giống như nước sông vỡ đê, không ngừng tràn vào trong đầu Dạ Mặc Uyên.

Mỗi một cảnh đều là hình ảnh mẫu thân hắn phát tác huyết chú, đau đớn không muốn sống.

Trong lòng Dạ Mặc Uyên đau như dao cắt.

Nếu có thể, đời này kiếp này hắn không muốn nhớ lại những hình ảnh thê thảm này nữa.

Quá tàn nhẫn.

Bất cứ lời nói nào trên đời cũng không thể hình dung được loại tàn nhẫn đó.

Từ trong ra ngoài cơ thể dần dần mục ruỗng, xương cốt toàn thần nứt ra từng đoạn, từng tiếng gãy kêu răng rắc, giống như đàn tỳ bà.

Người trúng huyết chú, xương cốt khoảng hai mươi ngày là có thể lành lại.

Hai mươi ngày này hoàn toàn không thể động đậy, xương cốt phát triển không dễ chịu hơn lúc bị gãy bao nhiêu.

Khó khăn lắm xương cốt mới lành lại thì lại sắp đến mười lăm, một khi đến mười lăm thì vòng tuần hoàn lại lặp lại.

Phụ nữ trúng phải huyết chú chi bằng cho nàng một đao, khỏi phải chịu đựng cảm giác sống không bằng chết ấy.

Dạ Mặc Uyên thật sự không dám tin, nếu Cố Thanh Hy cũng trúng huyết chú, cuộc sống sau này của nàng sẽ thế nào?

Đứa con trong bụng phải làm sao?

Huyết chú sẽ di truyền…

Hơn nữa là di truyền trăm phần trăm, chưa bao giờ có ngoại lệ.

Đứa con của hắn… dù là nam hay nữ cũng sẽ bị huyết chú?

Dạ Mặc Uyên ngẩn ngơ nhìn Cố Thanh Hy, sắc mặt khó coi.

Cố Thanh Hy mơ hồ cảm giác được một ánh nhìn nhìn chăm chăm vào mình, nhưng lại không có sát ý.

Nàng chậm rãi mở mắt ra, cái mở mắt này khiến nàng ngồi bật dậy, nắm chặt chăn của mình, kinh hãi hô lên: “Dạ Mặc Uyên, nửa đêm canh ba, chàng muốn dọa chết ai vậy?”

Dạ Mặc Uyên khó có khi không phản bác nàng, cũng không nổi giận, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp lại cực kỳ đau lòng nhìn nàng.

Cố Thanh Hy sờ mặt mình, do dự nói: “Ánh mắt của chàng hơi đáng sợ, Dạ Mặc Uyên, ta không làm gì có lỗi với chàng cả”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK