Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 396

“Kỳ chủ, Dạ Mặc Uyên quá kiêu ngạo, xin hãy để thuộc hạ giết hắn”.

Dạ Mặc Uyên cười nhạo: “Dù ma chủ của các ngươi ở đây cũng không dám nói ra câu ngông cuồng như thế, ngươi là cái thá gì?”

“Ta không phải cái thá gì cả”.

Cố Thanh Hy chọc vào cánh tay Dạ Mặc Uyên, nói hùa theo: “Ngài có nghe không, có người bảo mình không phải cái thá gì kìa. Chậc chậc chậc, có điều hắn ta cũng tự hiểu lấy mình, còn biết mình không phải cái thá gì”.

“Khốn kiếp, ta là cái thá”.

“Ồ… Thì ra ngươi không phải người mà chỉ là đồ vật”.

“Ầm…”

Tên kim cang hộ pháp bị Cố Thanh Hy sỉ nhục không kìm được giận, vung phương thiên hoạ kích về phía Cố Thanh Hy.

Phù Quang cười khẩy, nhảy lên làm một cú xoay người như chim bồ câu, nhanh chóng rút hai thanh trường kiếm ra.

“Keng keng keng…”

Trường kiếm và phương thiên hoạ kích chạm nhau phát ra tiếng vũ khí va chạm lanh lảnh.

Phù Quang có khinh công tốt, tốc độ nhanh, hai kiếm phối hợp ăn ý, nhịp nhàng, mỗi nhát kiếm đều nhanh, mạnh và chính xác.

Dáng người tên kim cang hộ pháp cường tráng, sức lực mạnh, mỗi kích đều mang theo trọng lực huỷ thiên diệt địa, đáng tiếc đối thủ của hắn ta là Phù Quang, mà Phù Quang lại lớn lên cùng với khinh công.

Dù hắn ta có mạnh đến đâu cũng bị Phù Quang dùng lực nhỏ phá lực lớn, giống như trọng lực đè lên bông vải, dù mạnh tới đâu cũng như trâu đất xuống biển.

“Bịch…”

Tên kim cang hộ pháp bị Phù Quang đánh trọng thương, cơ thể vạm vỡ ngã bịch xuống đất, máu chảy ra, hồi lâu không đứng dậy nổi.

Ba tên kim cang hộ pháp khác xông lên định bắt Phù Quang.

Lan kỳ chủ cản họ lại, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn thẳng vào Dạ Mặc Uyên.

“Ngươi có thể đưa nữ nhân này đi, nhưng Diệp Phong phải ở lại”.

“Nếu bản vương cũng muốn đưa Diệp Phong đi thì sao?”

“Chiến thần, vì một tên người hầu, ngươi thật sự muốn trở thành kẻ địch của Ma tộc sao?”

“Ma tộc oai lắm sao? Vương gia, xử ông ta”, Cố Thanh Hy đứng nói mà không thấy đau eo, giọng điệu ngạo mạn vô cùng.

Dạ Mặc Uyên cau mày.

Nha đầu này.

Sao giọng điệu của nàng nghe như rất muốn hắn đại chiến ba trăm hiệp với Ma tộc thế nhỉ?

Lời không hợp ý không hơn nửa câu.

Ba tên kim cang hộ pháp của Lan kỳ chủ bước lên, bẻ khớp tay răng rắc, hàm ý đánh nhau hết sức rõ ràng.

Lan kỳ chủ thì đối đầu với Dạ Mặc Uyên.

Phù Quang bước lên chắn trước mặt ba tên kim cang hộ pháp.

Cố Thanh Hy kéo Phù Quang lại mắng: “Thanh Phong và Giáng Tuyết còn đang ở đây, không có chuyện của ngươi đâu, đừng giành sân khấu của họ”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK