Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1188

“Khuyên hắn cái gì!”

“Hoàng thượng hạ chỉ, lệnh hắn ngày kia phải cưới tiểu thư Cố Sơ Vân của phủ Thừa Tướng, nhưng mà gia đệ liều chết không nghe, phụ thân cũng bởi vậy mà nhiều lần cãi nhau với hắn”.

Cố Thanh Hy khựng lại: “Cưới Cố Sơ Vân? Không phải lúc trước cũng ầm ĩ một trận, sau đó hủy bỏ hôn sự rồi sao?”

“Đúng vậy, hôn sự lần trước đã hủy bỏ rồi, nhưng lần này là hoàng thượng hạ chỉ, không thể làm trái thánh lệnh…”

Tiêu Vũ Lâu khẽ nhíu mày.

Hắn ta cũng không thích Vũ Hiên cưới Cố nhị tiểu thư.

Cố nhị tiểu thư mang lại cho hắn ta cảm giác rất không tốt, luôn cảm thấy nữ nhân này cười giả tạo, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo giống như kim giấu trong bông, khiến cho người ta không nhìn ra rốt cuộc nàng ta là người như thế nào.

Hắn ta có thể chắc chắn, Cố nhị tiểu thư không thẳng thắn thành thật giống như Cố tam tiểu thư.

Nàng ta không dịu dàng lương thiện, đoan trang hiền huệ như trong lời đồn.

Hắn ta đã từng đi cầu xin hoàng thượng, nhưng thái độ của hoàng thượng quá kiên quyết, hắn ta cũng không còn cách nào.

“Ngươi muốn ta khuyên hắn cưới Cố Sơ Vân?”. Nếu cưới Cố Sơ Vân thật, đời này Tiêu Vũ Hiên cũng đừng mong sống yên ổn.

“Lần đầu gặp gỡ, Tiêu mỗ quả thật không nên cầu xin Dạ Vương phi cái gì, nhưng quan hệ giữa Dạ Vương phi và gia đệ thân thiết, chắc hẳn sẽ không để cho gia đệ quá mức khó xử”, Tiêu Vũ Lâu khẽ cười nói.

Cố Thanh Hy cũng cười.

Nam nhân này không hổ là một trong Tứ Đại Tài Tử thiên hạ, đứng ngang hàng với Thượng Quan phu tử, vừa nhìn thấu triệt mọi chuyện, lại vừa biết cách ăn nói.

Cố Thanh Hy vào phủ cùng Tiêu Vũ Lâu.

Tất cả cảnh tượng trong phủ đều khiến nàng bất ngờ.

Nàng cho rằng phủ Tướng quân nên được canh phòng lớp lớp, rường cột chạm trổ, nhưng sau khi đi vào lại thấy nơi này rất ít tôi tớ, cho dù nhìn thấy thì cũng là người già cao tuổi.

Nơi này không trồng các loại hoa cỏ, cũng không có hòn non bộ nước chảy róc rách, mà chỉ có rau xanh đầy vườn.

Có lẽ là nhìn thấy khó hiểu trong mắt Cố Thanh Hy, Tiêu Vũ Lâu giải thích: “Phụ thân thương lính như con, hơn nữa lòng mang thiên hạ, ông ấy mang hết tiền kiếm được sung làm quân nhu rồi, lại không nỡ dùng tiền thuê tôi tớ, cho nên thu nhận một số người già mẹ góa con côi vào trong phủ, thứ nhất giúp những người đó có nơi yên thân gửi phận, thứ hai cũng có người giúp đỡ quản lý công việc trong phủ”.

Trong lòng Cố Thanh Hy chua xót không thôi, miễn cưỡng nói ra: “Phủ Tướng quân quả thật mang phong cách riêng”.

“Đúng vậy, phụ thân thường nói, trồng những hoa cỏ kia ngoài lãng phí đất đai ra thì chẳng có tác dụng gì, chi bằng trồng chút rau xanh hoa quả, còn có thể tặng cho bách tính nạn dân ăn. Cũng không sợ vương phi chê cười, chờ đến khi thu hoạch những rau xanh này, e rằng số để lại trong phủ không đến một phần, toàn bộ đều đưa cho bách tính, bổng lộc của mấy huynh đệ bọn ta cũng bị phụ thân cưỡng ép thu lại, thường xuyên đói bụng đến độ phải tìm huynh đệ ăn chực, bây giờ bạn bè vừa nhìn thấy ta đã lập tức trốn đi thật xa”.

Khóe miệng Tiêu Vũ Lâu vẫn luôn treo nụ cười nhàn nhạt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK