Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 205

“Hoàng điệt nữ còn nhỏ tuổi, ta đương nhiên sẽ không để tâm”.

Cố Thanh Hy dùng ba chữ Hoàng điệt nữ là muốn cảnh cáo Thái Hậu, bây giờ nàng là người của chiến thần, nếu dám động vào nàng chính là công khai trở mặt với chiến thần.

Quả nhiên, sắc mặt của Thái Hậu lại tái hơn một chút.

“Nếu thế thì bản cung xin cảm ơn thay Đương Đương. Cố tam tiểu thư, ngọc Nguyệt Nha là thứ mà tiên hoàng để lại, mong Cố tam tiểu thư giữ kỹ, tuyệt đối đừng vứt bỏ”.

“Đương nhiên rồi, ta nhất định sẽ giữ kỹ, chắc chắn sẽ không để bất cứ ai cướp đi”.

Trên mặt Cố Thanh Hy mang theo nụ cười ngay thẳng, trông rất ngây thơ vô hại.

Nhưng trong lời nói của nàng lại chứa đựng hàm ý cảnh cáo.

Trong lòng Thái Hậu chứa đầy lửa giận, nhưng bà ta vẫn cười nói: “Thế thì bản cung xin cảm ơn Cố tam tiểu thư thay cho tiên hoàng”.

Cố Thanh Hy cười nhạt.

Câu nào cũng bản cung, chẳng lẽ bà ta không nên tự xưng là ai gia sao?

Còn lấy tiên hoàng ra doạ nàng, cảnh cáo nàng không được vứt ngọc Nguyệt Nha đi.

Ha.

Cố Thanh Hy nàng là người dễ bắt nạt thế sao?

Thái Hậu hùng hổ kéo đến lại hùng hổ rời đi, người của học viện Hoàng gia còn cho rằng đang nằm mơ, mãi vẫn không lấy lại tinh thần.

Tiêu Vũ Hiên đắc ý chạy tới, cười nói: “Nha đầu xấu xí, ta giúp cô thắng năm nghìn vạn lượng, cô muốn cảm ơn ta thế nào đây”.

Nghe vậy, Cố Thanh Hy chỉ muốn đập chết hắn ta.

Nàng lợi dụng nguyên lý của kính đục lỗ nhỏ, ở phía xa mượn ánh sáng khúc xạ lên ô vuông của cửa sổ, Tiêu Vũ Hiên chỉ cần đánh cờ theo vị trí trên ô vuông là sẽ có thể nhanh chóng áp đảo Kỳ Thánh.

Nhưng hắn ta nhìn theo ô vuông vẫn có thể đánh nhầm.

Cố Thanh Hy rất nghi ngờ, không biết hắn ta có biết học toán không.

Nếu không phải vì nàng nghĩ xa, mỗi nước cờ đều có nhiều cách ứng phó, thì ván cờ này nàng chắc chắn sẽ thua.

Lần này dù thắng nhưng đã mất không ít thời gian của nàng, còn khiến nàng suýt tiêu hao hết chất xám.

Liễu Nguyệt và Vu Huy đi tới: “Đại ca, kỹ năng đánh cờ của huynh trở nên xuất sắc như thế từ bao giờ vậy?”

Tiêu Vũ Hiên cười đắc ý: “Không phải chỉ là đánh cờ thôi sao, ta nhắm mắt cũng có thể thắng được Kỳ Thánh”.

Kỳ Thánh chán nản đi ra.

Thua trong tay sư phụ thì thôi đi, sao lại thua cả tên công tử bột Tiêu Vũ Hiên này vậy?

Chẳng lẽ kỹ năng đánh cờ của ông ta thật sự rất tệ sao?

Lúc này Kỳ Thánh cảm thấy, kỹ năng đánh cờ đáng kiêu ngạo trước kia như trở thành trò cười.

“Sư phụ…”

Cố Thanh Hy vội vàng ngắt lời: “Ông thua rồi, cho nên việc đánh cược của chúng ta chính thức có hiệu lực từ lúc này, ta không còn là sư phụ của ông nữa, ông có thể không cần gọi ta là sư phụ”.

“Một ngày làm thầy cả đời làm thầy, sư phụ, cô mãi mãi là sư phụ của ta”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK