Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 164

“Người phụ nữa kia ở bên cạnh hắn lẽ nào là Tam tiểu thư của Phủ Thừa tướng, đứng hạng nhất cuộc so tài đấu văn, cũng là hôn thê của chiến thần?”

“Vị hôn thế của chiến thần mà dám tới dạo hoa lầu, tặng cho chiến thần cái sừng dài tên đỉnh đầu, ta không nhìn nhầm chứ… nàng không sợ chiến thần chém nàng ngàn vạn nhát đao sao”.

Toàn bộ Vô Ưu Quan sôi sùng sục.

Một, chiến thần rất ít khi lộ mặt, truyền thuyết liên quan đến hắn rất rất nhiều, người từng gặp hắn có thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Hai, ba chữ Cố Thanh Hy đã lan khắp thiên hạ rồi, người trong thiên hạ đều biết nàng là cô gái tài năng nhất trong lịch sử, tài làm thơ của nàng trong một đêm ngắn ngủi đã lan ra toàn bộ Đế Đô thành, có thể nói nhà nhà đều biết.

Ba, vị hôn thê của chiến thần đi dạo thanh lâu ghẹo mỹ nam,. còn chưa qua cửa liền tặng cho chiến thần cái sừng dài.

Dù tin tức gì cũng đủ để náo động Đế Đô thành.

Tiêu Vũ Hiên hỏi: “Dịch Thần Phi, ta vẫn không yên tâm, ngươi nói xem chúng ta có cần đi một chuyến đến phủ Dạ vương, ngộ nhỡ chiến thần kia não không bình thường rồi giết chết nha đầu xấu xí kia thì phải làm sao?”

“Không đi”.

Chiến thần muốn giết tiểu nha đầu thì vừa rồi đã giết rồi, cần gì phải đợi sau khi về phủ.

“Quả nhiên, ngoại trừ ta ra, mấy người các ngươi không một ai quan tâm đến nha đầu xấu xí”.

Tối nay một chuyện ở Vô Ưu Quan đã quá chấn động rồi, xác định ngày mai lại là đề tài bàn tán lớn nhất của Đế Đô thành.

Trong phủ Dạ vương.

Chiến thần ngồi ở vị trí chính, khuôn mặt u ám.

Thanh Phong Giáng Tuyết đứng ở hai bên, đến thở mạnh cũng không dám.

Thu Nhi run lẩy bẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

Duy chỉ có Cố Thanh Hy như vô hình ngồi trên ghế gỗ, nghiêng đầu ngủ khò khò, toàn bộ phủ gần như có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của nàng.

Thanh Phong Giáng Tuyết hết nói nổi.

Nàng mù sao? Không thấy chủ tử tức giận như vậy? Với tính tình của chủ tử, cái mạng nhỏ này của Cố Thanh Hy chắc chắn xong đời rồi.

Thu Nhi lén kéo tay áo Cố thanh Hy, gấp đến mức giống như con kiến trên chảo nóng, nhưng tiểu thư ngủ rất ngon, gọi cũng không tỉnh.

Dạ Mặc Uyên cười nhạo một tiếng, hắn búng tay.

Giáng Tuyết hiểu ý cất giọng nói: “Thu Nhi thân là nữ tỳ liền thân, nhưng bỏ mặc để chủ nhân đi dạo hoa lầu, trêu đùa mỹ nam, đây là tội không trung thành với tiểu thư, nô tỳ không trung thành, theo như quy định của Vương phủ, kéo xuống thưởng cho các tướng sĩ vui đùa”.

Thu Nhi nghe xong trong nháy mắt toàn thân xụi lơ, nàng ta liên tiếp dập đầu: “Xin vương gia tha mạng, ngài xử phạt nô tỳ cũng được, chỉ cần vương gia đừng thưởng… thưởng nô tỳ cho người khác”.

“Kéo xuống”, Giáng Tuyết lạnh lùng quát.

“Tiểu thư… tiểu thư cứu mạng”.

Nơi này động tĩnh quá lớn, Cố Thanh Hy liền bị đánh thức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK