Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 422

“Hả cái gì, không cho phép ta ra ngoài, còn không cho ta ăn bánh ngọt hay sao?”

“Thuộc hạ không dám, thuộc hạ cho người đi lấy bánh ngọt ngay đây ạ”.

“Á… Ở bên đó có một con rắn”, Cố Thanh Hy đột nhiên hoảng sợ thốt lên.

Thanh Phong cảm thấy khó hiểu, nói chuyện và hành động rất cẩn thận.

Nhưng dù hắn ta có cẩn thận đến đâu vẫn bị Cố Thanh Hy lừa gạt.

Khi hắn ta quay đầu lại nhìn con rắn, Cố Thanh Hy cắm một cây ngân châm vào huyệt ngủ của hắn ta.

Mẹ nó…

Hắn ta biết vương phi không tốt bụng vậy đâu mà.

Thanh Phong cố giữ tỉnh táo, há miệng định gọi người nhưng lại bị Cố Thanh Hy điểm huyệt câm.

Trước khi ngất xỉu, hắn ta nghe thấy câu nói đầy kiêu ngạo và đắc ý của Cố Thanh Hy.

“Ta đã bảo ngươi vừa ngu vừa dốt mà ngươi không tin”.

“…”

“Cho ta mượn quần áo của ngươi một lát”.

Người chợt mát lạnh, Thanh Phong mơ màng cảm nhận được quần áo của mình bị cởi ra.

Hắn ta muốn tự tử luôn cho rồi.

Chủ tử cưới một vị vương phi gì vậy?

Sao một nữ nhân lại có thể tự ý cởi quần áo của nam nhân chứ?

Mắt tối sầm lại, Thanh Phong hoàn toàn ngất đi.

Cố Thanh Hy nhanh chóng mặc quần áo của Thanh Phong vào, học theo giọng điệu của hắn ta, lớn tiếng nói.

“Vương phi nương nương, người nhìn lầm rồi, đây không phải là rắn, vương phủ không thể có rắn được, thuộc hạ đi lấy bánh ngọt cho người đây ạ”.

Cố Thanh Hy vểnh tai tập trung lắng nghe.

Các cao thủ bên ngoài đều không có động tĩnh gì.

Sau đó nàng mới dịch dung thành Thanh Phong, nhân cơ hội lẻn ra ngoài.

Mấy ngày nay ở trong phủ Dạ Vương, Cố Thanh Hy đã rất quen thuộc với địa hình nơi này.

Nàng quen đường quen xá lần mò ra ngoài, vừa ra khỏi sân đã bị mấy tên hộ vệ ngăn cản.

“Vương phi muốn ăn bánh quế hoa Đông Phúc, các ngươi mau tránh ra”.

“Vương gia có lệnh, không ai được rời sân nửa bước, đặc biệt là người, vương phi nương nương”.

Mẹ kiếp.

Nàng đã dịch dung, sao những người này vẫn có thể nhận ra?

Dường như biết được thắc mắc của nàng, hộ vệ giải thích.

“Thanh Phong đại nhân luôn tuân theo mệnh lệnh của vương gia, ngài ấy nhất định sẽ không rời khỏi Khởi Nguyệt Các, hơn nữa vương gia đã đặc biệt căn dặn vương phi giỏi trận ngũ hành bát quái, thuật dịch dung, thuật nguỵ biện, bất kỳ ai muốn rời khỏi sân này đều có thể là do vương phi dịch dung giả trang”.

“…”

Cố Thanh Hy sầm mặt lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK