Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 635

“Ưm…”

Cố Thanh Hy rên lên một tiếng, eo của nàng…

Sắp ngã gãy rồi đúng không?

“Phụt!”

Ôn Thiếu Nghi ném Cố Thanh Hy đi trong không trung, giảm bớt lực rơi xuống của nàng, còn hắn ta thì ngã mạnh lên phiến đá, mạnh đến mức hắn ta không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt tựa như gãy lìa, ngay cả lục phủ ngũ tạng cũng không ngừng phập phồng.

Hai người đều hôn mê, tiếng gầm gừ của ma thú trên đỉnh hố cùng với tiếng kêu thảm thiết vẫn không ngừng kéo dài.

Trong khe núi phía Tây, dường như Dạ Mặc Uyên và Tiểu Cửu Nhi đều cảm nhận được Cố Thanh Hy gặp chuyện.

Dạ Mặc Uyên cố sức đứng dậy, bất chấp tất cả muốn đi tìm Cố Thanh Hy, nhưng không biết Cố Thanh Hy đã làm gì trên người hắn, chẳng những khiến hắn mất hết sức lực còn mất cả nội lực, muốn cử động cũng không được, chỉ có thể thấy lo lắng.

“Li Lạc, điều động tất cả mọi người, nhất định phải tìm Vương phi trở về an toàn”.

“Chủ tử, nhưng nếu làm thế, thân phận của chúng ta sẽ bị bại lộ, đến lúc đó…”

Vụt…

Một ánh mắt khát máu nhìn tới, khiến Li Lạc cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến chân, hắn ta đi theo chủ tử nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên thấy chủ tử nôn nóng đến vậy.

Hắn ta không dám chậm trễ, lập tức nhận lệnh: “Chủ tử yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ dẫn Vương phi nương nương trở về an toàn”.

Vụt vụt vụt…

Ám vệ mai phục trong bóng tối ít đi một nửa.

Dạ Mặc Uyên lo lắng nhìn về phía lối vào núi hồ lô.

Nơi đó vẫn không ngừng có tiếng ma thú gào thét.

Hình như còn có ma thú cấp sáu, thậm chí rất có thể là cấp bảy.

Ma thú cấp bảy?

Dù hắn lúc mạnh nhất cũng chưa chắc có thể đánh thắng, huống hồ là tiểu nữ nhân đó.

Chết tiệt.

Tại sao lại mất hết nội lực vào lúc này chứ?

Tiểu Cửu Nhi chớp mắt, thè lưỡi ra.

Tiểu Cửu Nhi lắc lư đầu, bất chấp tất cả bò tới lối vào Hồ Lô, đi tìm chủ nhân Cố Thanh Hy của nó, hoàn toàn không thèm để tâm đến Dạ Mặc Uyên chỉ mới giải độc được một nửa.

Trên khe núi phía Đông, mấy người nhóm Phù Quang nghe thấy tiếng mãnh thú gào thét kia, hai chân như nhũn ra, khuôn mặt cũng tái mét.

Chủ tử…

Chủ tử sẽ không ở đó chứ?

“Sở phu nhân, ám vệ của Dạ Mặc Uyên ở phía trước, có lẽ nơi này an toàn, phiền mọi người đợi ở đây, ta… phải đi đón chủ tử của ta”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK