Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 667

“Vậy cũng quá khủng bố rồi”.

Hoàng thái thượng trưởng lão đáp: “Không, bọn họ hẳn là đã theo dõi và nhìn ra điểm yếu của ma long trong quá trình chúng ta chiến đấu với nó nên mới đặc biệt công kích vào điểm này”.

“Các ngươi còn ngẩn người ra đấy làm gì, dưỡng thương trước rồi bố trí mai phục, tránh việc bị bọn chúng đoạt được trước, đúng rồi, nhân tiện đưa Thiếu Nghi an toàn ra ngoài đi, nhất định phải bảo đảm an toàn cho nó, tuyệt đối không thể để nó nhận phải bất kì tổn thương nào”.

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới một trận khác thường mỏng manh, thái thượng trưởng lão lập tức phát giác ra: “Kẻ nào, đi ra đi, nếu còn không ra cẩn thận ta sẽ bóp chết ngươi”.

Bọn họ đều bị thương nặng, chỉ cần một cao thủ không quá xuất chúng cũng rất có khả năng lấy tính mạng họ nên tất cả đều sẵn sàng bày thế trận đón địch.

Một cơn gió ập tới, cơ thể Cố Thanh Hy lóe lên, nàng cố ý ngã nhào xuống trước mặt bọn họ, cả người nàng bẩn thỉu, đầu tóc rối bù giống như một tên ăn mày.

Gương mặt trước nay luôn mang phong thái tự tin của nàng trước tiên lộ ra nét hốt hoảng, theo phản xạ tự nhiên ôm chặt lấy thứ trong ngực, run giọng nói: “Các người muốn làm gì?”

“Là ngươi, sao ngươi lại ở đây, Diệp Phong đâu?”, Lan kỳ chủ lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, không biết nàng lại ấp ủ mưu đồ gì, nha đầu ma quỷ này.

“Diệp Phong đã rời khỏi núi Hồ Lô Huyết rồi”.

“Trong ngực ngươi đang giấu thứ gì đó?”

Sắc mặt Cố Thanh Hy hơi thay đổi, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại sự trấn tĩnh, hai tay nàng buông thõng, giả bộ thong dong đáp: “Một cô gái yếu đuối như ta thì có thể có thứ gì trong lòng, chỉ là lo sợ một đám đàn ông các người có hành vi khiếm nhã với ta mà thôi”.

Không ai tin lời này của nàng.

Bởi biểu cảm dao động nhỏ xíu kia đã bán đứng nàng, cho dù nàng bình tĩnh đến đâu, bọn họ vẫn tóm được chi tiết đó.

Người của Ma tộc nhao nhao bao vây nàng lại, người của Thiên Phần tộc tuy rằng đứng ngoài cuộc nhưng cũng không không có ý định bỏ qua cho Cố Thanh Hy.

“Nhóc con, ta khuyên ngươi ngoan ngoãn giao nộp đồ vật ra, nếu không…. ha…”

Trong giọng nói của Lan kỳ chủ tràn ngập ý cảnh cáo.

Mẫu Đơn kỳ chủ tặc lưỡi chậc chậc: “Mặc dù con nhóc này hơi bẩn thỉu nhưng dáng người ngược lại khá tốt, miễn cưỡng lấy làm ấm giường dường như cũng không tệ”.

“Các… các người muốn làm gì…”

“Ta nói cho ông biết, ta thế nhưng là Dạ vương phi, nếu các người dám động vào ta, Dạ vương sẽ không buông tha cho các người đâu”.

“Cái gì… ngươi là thê tử của Dạ Mặc Uyên? Vậy Thiên Phần tộc ta càng không thể bỏ qua cho ngươi, người đâu, giết nàng ta”.

Khi tất cả người bổ nhào tới định diệt trừ nàng ngay tại chỗ thì Cố Thanh Hy quả quyết dịch bước chân tới trên mép vách đá rồi giơ cao chuông Phá hồn: “Nếu các người tiến thêm một bước, ta sẽ vứt chuông Phá hồn xuống Biển Máu”.

“Chuông Phá hồn, vậy mà thực sự là chuông Phá hồn”.

Mọi người có mặt đều trợn trừng mắt thèm muốn.

Chiếc chuông trong tay Cố Thanh Hy từ từ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phù văn lập lòe, thậm chí còn có linh khí đang trào dâng, cổ kính không điểm tô, lại khiến người ta vừa nhìn tới liền không thể phớt lờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK