Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1122

Nhuyễn kiếm không còn trượt nữa.

Bọn họ cũng không còn rơi xuống nữa.

Cố Thanh Hy thở phào nhẹ nhõm.

Hai người bọn họ bị treo ở lưng chừng vách băng.

Phía trên lần lượt có vô số sói tuyết rơi xuống, đi qua bọn họ xuống vực sâu vô tận phía dưới.

Bọn họ suýt bị sói tuyết rơi trúng vài lần nhưng may mắn đều tránh được.

Tư thế này khiến cho Cố Thanh Hy rất đau đớn.

Bởi vì nàng đang phải một tay nắm Ôn Thiếu Nghi, một tay nắm chặt nhuyễn kiếm.

Cánh tay nắm chặt nhuyễn kiếm của nàng đang chảy ra máu tươi giàn giụa vì bả vai đã bị sát thủ áo đen đâm thủng một lỗ.

Những vết thương ở bụng cũng bị rách ra.

Cố Thanh Hy tự hỏi liệu ruột của nàng có sắp rơi ra ngoài một lần nữa hay không?

“Tiểu Cửu Nhi, mau tỉnh lại, nếu không chúng ta sẽ chết hết, Tiểu Cửu Nhi…”

“Nếu như ngươi không tỉnh lại thì mạng của chủ tử nhà ngươi sẽ không còn đâu”.

“Mẹ kiếp, con rắn ngu ngốc tham ăn này, sau này ngươi đừng mơ tưởng được ăn thịt heo nướng của ta”.

Mặc cho Cố Thanh Hy hét lên như thế nào thì Tiểu Cửu Nhi vẫn không hề nhúc nhích.

“Ngươi đã cho nó uống bao nhiêu rượu vậy?”

“Làm sao ta biết được, dù sao thì rượu trong nhẫn không gian đều đã hết sạch rồi”.

Cố Thanh Hy nhìn xuống, bên dưới vẫn trắng xóa không thấy điểm cuối.

“Răng rắc…”

Vách bằng nơi cắm nhuyễn kiếm lại nứt ra một khe hở.

Đôi lông mày kiếm của Ôn Thiếu Nghi trầm xuống, hắn ta nhìn trái nhìn phải xem có nơi nào đặt chân được không.

Hắn ta thất vọng, khắp nơi trơn tru sạch sẽ đến mức không thể sạch sẽ hơn.

“Ta sẽ xuống dưới xem có nơi nào đặc chân được không, nếu như có thì ta sẽ gọi ngươi”.

“Cái gì…”

Cố Thanh Hy cả kinh.

Ôn Thiếu Nghi vốn bị thương nặng, không biết lấy sức từ đâu mà có thể vùng khỏi tay nàng, thả người rơi xuống.

Giờ phút này nàng đã rất khiếp sợ.

Bị nàng tóm lấy hắn ta vẫn còn có hy vọng sống.

Nếu như hắn cứ như vậy nhảy xuống, hắn vừa không có vũ khí lại không có võ công, khả năng chết là rất cao.

Nàng lại muốn tóm lấy hắn ta nhưng Ôn Thiếu Nghi quá nhanh nên nàng hoàn toàn không tóm được hắn ta, vì vậy nàng chỉ có thể nhìn hắn ta rơi xuống.

Hết thảy đều trở về hư vô.

Phía trên ngoại trừ tiếng sói tuyết gầm rú thì chỉ có tiếng kêu la thảm thiết của đám sói tuyết đang không ngừng rơi xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK