Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 414

Hơn nữa… Còn chưa đại hôn, tiểu tử đã nói những lời này với vương gia vì nam tử khác, sao vương gia có thể bỏ qua cho tiểu thư nhà nàng ta được?

Ấn đường Dạ Mặc Uyên khẽ giật, hắn tiếp tục đọc sách, không thèm nhìn nàng.

Cố Thanh Hy kéo góc áo bị Thu Nhi nắm chặt lại, bước tới trước nhìn thẳng vào Dạ Mặc Uyên, lặp lại lần nữa: “Ngươi giúp ta cứu Diệp bà bà, giết Lan kỳ chủ, ta sẽ giúp ngươi giải hết Hàn độc và Huyết Diệp Tà Độc trong vòng nửa năm, đồng thời lấy ngươi”.

Dạ Mặc Uyên ngẩng đầu lên.

Chỉ là trên mặt phủ kín sương lạnh, đôi mắt lạnh lẽo hàm chứa vài phần tức giận.

“Cố Thanh Hy, cô đừng tưởng mình có chút y thuật, bản vương sẽ không dám động vào cô”.

“Thật trùng hợp, nếu ta không có chút y thuật này thì sao có thể chữa trị cho ngươi? Sao có thể đưa ra điều kiện với ngươi?”

“Dựa theo cách của cô hiện tại, tuy thời gian hơi dài, nhưng bản vương tin rằng sớm muộn gì cũng có một ngày giải hết Hàn độc, cộng thêm đơn thuốc do ngự y kê, Huyết Diệp Tà Độc cũng có thể giải. Cô… không còn tác dụng nữa”.

“Vậy sao? Mấy tên lang băm kia có thể giải độc của ngươi, có thể giúp hai chân ngươi đứng dậy được à?”

Thanh Phong nổi giận: “Láo xược, cô dám không trị hai chân cho chủ tử?”

“Ngươi mới láo xược đấy, chủ tử đang nói chuyện, không đến lượt nô tài xen vào, ngươi đã quên cái bạt tai lần trước rồi sao?”

Khí thế của Thanh Phong mạnh, nhưng khí thế của Cố Thanh Hy còn mạnh hơn hắn ta.

Trong mắt nàng còn có một loại bá khí xưng bá thiên hạ.

Hắn ta… nhìn nhầm rồi ư? Sao khí thế của nàng có thể bằng chủ tử được?

“Dạ Mặc Uyên, ta không muốn nhiều lời với ngươi. Nếu ngươi muốn cưới ta, nếu ngươi muốn giữ hai chân và danh dự của mình thì làm giúp ta hai chuyện đó. Nếu không, một khi Cố Thanh Hy ta không muốn lấy, dù ngươi có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không cưới được ta”.

“Ở trong lòng cô Diệp Phong quan trọng đến thế ư?”, Dạ Mặc Uyên chất vấn.

“Phải, hắn là bằng hữu mà Cố Thanh Hy ta đã công nhận trong cuộc đời này, bất kỳ ai cũng không được làm tổn thương hắn”.

“Chỉ là bằng hữu của cô?”

“Chứ vương gia nghĩ ta và hắn còn gì khác nữa sao?”

Cơn giận trong lòng Dạ Mặc Uyên vơi đi đôi chút, đôi mắt sắc bén ẩn chứa vài phần thăm dò.

Như thể đang thăm dò quan hệ thật sự giữa Cố Thanh Hy và Diệp Phong.

“Nếu để bản vương biết cô và hắn ta có tình cảm nam nữ với nhau, bản vương sẽ khiến hắn ta đau khổ hơn trước gấp nghìn vạn lần”.

Cố Thanh Hy trợn mắt.

“Sao nào, vương gia lại ghen à?”

“Bản vương chỉ không muốn bị cắm sừng trước ngày đại hôn thôi”.

“Yên tâm đi, ta không tệ bạc như vậy đâu. Ngươi điều động binh lính ngay đi, ta sợ muộn sẽ xảy ra biến cố”.

“Cô gấp làm gì, đợi đại hôn xong, ta sẽ đi cứu bà ta”.

Đại hôn là ngày mai.

Nhưng Diệp Phong đã đi một mình vào núi Vọng Hồn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK