Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 948

Chỉ có thể đổi cách nói: “Có một số loại thưởng thức là dùng trái tim để nhìn chứ không phải dùng mắt để nhìn”.

“Vâng vâng vâng, ma chủ nói đúng. Vậy chúng ta không làm phiền ma chủ ngắm trăng nữa”.

“Đợi đã, nhà bếp của Đan Hồi cốc ở đâu, các người làm việc như thế nào vậy, bản tọa đến lâu như vậy mà không có người nào đưa cơm ngon rượu thơm lên, đi, chuẩn bị một bàn tiệc phong phú cho bản tọa, phải có rượu có thịt, đặc biệt là thịt, phải có đầy đủ món chiên món luộc món nướng món quay món rán món nấu, tiểu tỷ tỷ thích… bản tọa thích ăn thịt”.

Sắc mặt Hoa trưởng lão thay đổi.

“Tiệc thịt?”

Không biết tất cả thịt của Đan Hồi cốc bị tên trời đánh nào trộm hết, giờ đi đâu tìm thịt?

Đừng nói là một bàn tiệc thịt, chỉ sợ dù là một miếng thịt thì Đan Hồi cốc cũng không tìm ra được.

“Hửm?”

Ma chủ nhướng mày, khẽ nheo cặp mắt đào hoa nguy hiểm.

“Ông đừng nói với bản tọa là bản tọa còn không xứng ăn một bàn tiệc thịt của Đan Hồi cốc các người ?”

“Không không không, ma chủ đại nhân nói như vậy, chúng ta sợ hãi! Không biết… không biết có thể xin ma chủ đợi hai ngày, hai ngày sau chắc chắn chúng ta sẽ mang lên một bàn tiệc phong phú nhất…”

“Ông lặp lại lần nữa? Hai ngày? Ông muốn bỏ đói bản tọa sao?”

“Không dám, không dám!”, Hoa trưởng lão lau mồ hôi lạnh trên trán.

Mua thịt từ bên ngoài trở về, nhanh nhất cũng phải hai ngày, ông ta nói vậy đã coi như là nhanh nhất có thể rồi.

“Vậy thì lập tức đi làm tiệc thịt, bây giờ bản tọa muốn ăn!”

“Vâng…”

Hoa trưởng lão lộ vẻ khó xử rời đi, trong lòng vô cùng lo lắng, không biết làm ra một bàn tiệc thịt như thế nào.

“Đúng rồi, phòng tạp hóa dùng để đặt kiệu của Đan Hồi cốc nằm ở đâu?”

“Không biết ma chủ tìm phòng tạp hóa để…”

“Bản tọa đi bộ lâu rồi, hai chân đau mỏi, muốn ngồi kiệu”.

“Vậy chúng ta lập tức sắp xếp kiệu đưa người trở về phòng”.

“Bản tọa muốn đích thân chọn kiệu”.

“Chuyện này… nhưng nơi đặt kiệu cách nơi sắp xếp cho người rất xa, chỉ sợ còn chưa đến gian phòng đặt kiệu thì đã đến gian phòng của người rồi.

“Bản tọa bằng lòng như vậy”.

Cố Thanh Hy lắc đầu, không biết nói gì thêm.

Cái đồ ngốc này…

Nói chuyện như thế, chỉ cần là người không quá ngốc thì đều sẽ nghi ngờ hắn ta có mục đích khác.

Mặc dù trong lòng đám người Hoa trưởng lão tràn đầy nghi ngờ, nhưng cũng không dám nhiều lời, dù sao thân phận ma chủ sờ sờ ở đó, chỉ có thể dẫn hắn ta đến phòng kiệu.

Tất cả mọi người đi rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK