Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 614

Môi bà ấy trắng bệch, sắc mặt ửng đỏ đến đáng sợ, cả người nóng bừng bừng, cả ý thức cũng bắt đầu có chút mơ hồ.

Diệp Phong ở bên cạnh chăm sóc bà ấy, liên tục giúp bà lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng ấy lộ vẻ lo lắng.

“Khụ khụ…”

Hoàng hậu Sở Quốc ho một ngụm máu, hơi thở lại yếu đi vài phần.

Võ công của Diệp Phong cũng không cao, bản thân hắn ta còn chẳng thể giữ nổi, mà còn phải liên tục truyền chân khí của mình cho hoàng hậu Sở Quốc.

Thấy hoàng hậu Sở Quốc sắp không chịu nổi nữa, Diệp Phong hoảng hốt, vội vàng quỳ bộp xuống, cầu xin: “Kỳ chủ, cầu xin ông, tạm thời cho hoàng hậu xuống núi đi, bà ấy là nữ tử tay trói gà không chặt, nhiệt độ nơi này quá cao, cơ thể bà ấy không thể chịu nổi”.

“Bộp…”

Lan kỳ chủ giơ chân giẫm lên mặt hắn ta, mặt bình tĩnh, không rõ cảm xúc: “Thả người? Ngươi với bà ta có quan hệ gì? Vì bà ta, ngươi lại không tiếc quỳ xuống cầu xin ta, vì bà ta, ngươi không tiếc bản thân tự nguyện dâng hiến, lại không tiếc hy sinh cả tính mạng của mình? Cố Thanh Hy trẻ trung xinh đẹp thì không nói, hoàng hậu Sở Quốc chỉ là một bà lão già mà thôi, ngươi thích bà ta ở điểm nào?”

Diệp Phong mặc cho ông ta giẫm lên mặt mình, ánh mắt cô chấp đó vẫn cầu xin Lan kỳ chủ, hệt như chỉ cần Lan kỳ chủ thả hoàng hậu Sở Quốc ra, muốn hắn ta làm gì cũng được.

“Thả… Thả hắn…”

Hoàng hậu Sở Quốc suy yếu nói, bà ấy muốn đi tới, nhưng cơ thể lại như nặng ngàn cân, hoàn toàn không thể di chuyển được.

“Hắn là người hầu hạ ta, ta muốn làm gì với hắn đều là quyền của ta. Sao, hoàng hậu Sở Quốc cô đơn lẻ loi quá nên thích tên tiểu bạch kiểm này hả?”

Lan kỳ chủ nói xong, chân lại dùng thêm lực.

Lúc này đây, ông ta giẫm nát lồng ngực Diệp Phong, khiến hắn ta không thể thở nổi.

Mẫu Đơn kỳ chủ mặc một bộ hoa phục cẩm y, gọn gàng xinh đẹp, thơ ơ nhìn tất cả mọi thứ, khóe miệng lại nở nụ cười khát máu.

Ánh mắt đó không hề tốt lành gì, vẫn luôn dán chặt lấy Diệp Phong, dường như cực kỳ hứng thú với hắn ta.

Xa xa, Cố Thanh Hy thử gọi: “Phù Quang”.

“Chủ tử, có thuộc hạ”.

Nàng chỉ gọi thử một chút thôi, hoàn toàn không hy vọng gì vào việc Phù Quang xuất hiện ở đây, không ngờ hắn ta ở đây thật.

Sắc mặt Phù Quang tái nhợt, hơi thở yếu ớt, Cố Thanh Hy chỉ mới liếc mắt đã nhận ra hắn ta bị thương, hơn nữa còn bị thương rất nặng.

Bị thương nặng rồi còn chạy tới huyết hải Hồ Lô, vết thương lại chồng chất.

Cố Thanh Hy chẳng nói chẳng rằng, ném một viên Tuyết Tinh Hạch cho hắn ta: “Cầm lấy, có thể chịu được nhiệt độ ở đây, ngươi nuốt viên thuốc này vào, tốt cho vết thương trên người”.

“Cảm ơn chủ tử”.

Tuyết Tinh Hạch, không ngờ lại là Tuyết Tinh Hạch, lại còn là cực phẩm vạn năm, có thể nói là tiên phẩm thượng đẳng.

Có Tuyết Tinh Hạch trong tay, lúc này sắc mặt Phù Quang đã khá hơn một chút.

“Sao lại thế này? Không phải Diệp Phong đã đến Tu La Môn rồi ư? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này, còn bị Lan kỳ chủ bắt nữa?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK