Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 310

Gã ta lắc mãi mà không chịu buông xuống, Lạc kỳ thủ nhìn mà sốt ruột.

“Huynh lắc xong chưa?”

“Giục gì mà giục”.

“Huynh nhanh lên đi”.

Lưu kỳ thủ lại lắc một lúc lâu mới buông xuống, nhưng gã ta mãi không dám mở nắp ra.

Tiền cược ván này quá lớn.

Dù ai trong hai người họ thua cũng sẽ táng gia bại sản.

Cuối cùng, Lạc kỳ thủ cắn răng mở nắp.

Gã cho rằng Dịch Thần Phi thắng cả đêm, chắc chắn gã có thể thắng một lần nữa.

Nhưng không ngờ rằng ván này lại là một hai ba, xỉu…

“Sao có thể như thế được, sao lại là xỉu?”, sắc mặt Lạc kỳ thủ thoáng chốc trở nên tái nhợt, không thể chấp nhận kết quả này.

Lưu kỳ thủ và mấy người trong phòng đều trợn tròn mắt.

Bọn họ dụi mắt, vẫn là xỉu.

Thắng rồi… Thắng rồi…

Gã ta thắng rồi sao?

“Trời ạ, đúng là xỉu. Ta thắng rồi, toàn bộ số tiền này đều là của ta”.

“Họ Lưu kia, ngươi gian lận đúng không?”, Lạc kỳ thủ hét to.

Lưu kỳ thủ sa sầm mặt: “Con mắt nào của ngươi thấy ta gian lận? Ngươi có chứng cứ không?”

“Khi nãy ngươi liên tục thua, sao ván này lại thắng được?”

Lưu kỳ thủ giận quá hoá cười: “Ta thắng là do ta ăn gian, vậy khi nãy ta thua nhiều ván như thế, có phải ta nên nói các ngươi ăn gian không?”

“Nói bậy, sao chúng ta có thể ăn gian được?”

“Vậy vì sao ngươi lại nói ta gian lận”.

“Việc này…”

Lạc kỳ thủ nhìn về phía Dịch Thần Phi.

Dịch Thần Phi nhún vai: “Chơi xúc xắc vốn là có thua có thắng, khi nãy ta đã nói rồi, tinh thần của ta không tốt thì dễ thua lắm, là ngươi cứ muốn cược mà”.

Lạc kỳ thủ tức đến mức mặt đỏ như gan lợn, gã không thể chấp nhận kết quả này: “Ván này không tính, ngươi nãy còn chưa lắc mà các ngươi đã cược rồi, không tính, làm lại”.

Lạc kỳ thủ không nói lời này thì thôi, vừa nói, tất cả mọi người đều bất mãn trợn mắt nhìn gã.

“Sao lại không tính, khi nãy cũng có mấy ván chưa lắc đã cược, chẳng lẽ những ván kia cũng không tính? Ngươi là không chịu thua đúng không”.

“Buồn cười, sao ta lại không chịu thua, là ta nghi ngờ ngươi gian lận”.

Vốn đã thắng nhiều bạc như thế, kết quả cuối cùng thua sạch cả vốn lẫn lãi, sao gã có thể cam tâm được.

“Ngươi hết lần này nói đến lần khác nói ta gian lận, hôm nay nếu ngươi không có chứng cứ, chắc chắn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi”.

Cố Thanh Hy bỗng chen vào một câu: “À, vị đại ca này, trên tay áo của huynh có gì kìa?”

Lưu kỳ thủ nghi ngờ nâng tay áo, một viên xúc xắc đột nhiên rơi xuống, lăn mấy vòng trên bàn mới dừng lại.

Shhh…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK