Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 963

Nghĩa phụ đã phải gánh vác bao nhiêu áp lực vì hắn ta, Nạp Lan Lăng Nhược hiểu rõ điều này hơn bất cứ ai.

Đối đầu với Dạ Mặc Uyên đã là chuyện khá khó nhằn đối với Đan Hồi cốc, giờ lại thêm Ma tộc, Băng tộc chen chân vào, như vậy Đan Hồi cốc sẽ đứng trước nguy cơ bị hủy diệt bất cứ lúc nào.

Sao hắn ta có thể trơ mắt nhìn nhiều sinh mạng trong Đan Hồi cốc phải hy sinh cùng mình như thế được?

Huống hồ, chỉ cần hôn ước giữa A Hy và Dạ Mặc Uyên vẫn còn đó thì việc hắn ta cưới nàng sẽ là chuyện không danh chính ngôn thuận.

Hắn đã quá vội vã rồi.

“Con nghĩ được như vậy thật tốt, chỉ cần hai đứa các con có tình ý với nhau, nghĩa phụ tin cuối cùng sẽ có ngày hai đứa kết thành chim liền cành”.

Trong lòng Nạp Lan Lăng Nhược chợt trống rỗng

Hai bên đều có tình ý với đối phương ư?

Nếu nàng cũng thích hắn ta thì hắn ta chẳng cần phải e sợ bất cứ điều gì, thế nhưng…

Nàng lại là một người con gái vô tâm vô phế.

Trong lòng cốc chủ Nạp Lan lẫn Nạp Lan Lăng Nhược đều có một mối nghi hoặc khó lý giải.

Xưa nay Băng tộc luôn xa cách thế nhân, không để ý tới sự đời, nhưng sao đột nhiên lại nhúng tay vào chuyện của Cố Thanh Hy?

Rốt cuộc mối quan hệ giữa Cố Thanh Hy và bọn họ là thế nào?

Không chỉ mỗi hai người họ nghi hoặc, mà đến cả Dạ Mặc Uyên và ma chủ cũng không khác gì.

Ngày hôm sau, mặt trời chói chang, ánh nắng rực rỡ, trước đại điện rộng rãi của Đan Hồi cốc có một diễn võ trường rất lớn, hai bên đặt rất nhiều chiếc lán.

Trong mỗi lán đều được đặt sập thấp, bên trên bày đồ ăn và rượu ngon, còn viết tên các môn phái lớn theo thứ tự.

Chính giữa sàn diễn võ thì đặt một chiếc lò luyện đan.

Đại hội thưởng đan lần này tề tựu rất nhiều cao thủ và các môn phái lớn từ khắp thiên hạ, gần như các cao thủ đỉnh cao hiện giờ đều có mặt, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

Cố Thanh Hy đứng trên đài cao lấp ló đằng xa, nhìn bao quát toàn bộ khung cảnh bên dưới, da đầu không khỏi cảm thấy tê rần.

Bởi vì Dạ Mặc Uyên cũng đến, hơn nữa mặt mày còn xanh lét.

Dáng vẻ kia trông không giống như tới tham dự đại hội thưởng đan mà giống đến bắt gian hơn.

Dạ Mặc Uyên còn đi cùng cả ma chủ.

Không biết ma chủ bị làm sao mà sắc mặt cũng âm trầm, dường như trong lòng hắn ta đang mang lửa giận ngút trời, chỉ cần hơi chạm đúng điểm thì có thể đốt cháy tất thảy mọi thứ.

Hai “ông trùm” gặp nhau, ma chủ vuốt vuốt mái tóc đen mềm mượt, cười nhạo nói: “Ta tưởng là ai, hóa ra là bại tướng dưới tay ta”.

Vèo…

Cảnh tượng vốn đang sôi động đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK