Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1210

Tiêu Vũ Hiên có mắng chửi thế nào vẫn bị bắt đi, Tiêu lão tướng quân liếc nhìn Cố Thanh Hy vẫn còn đứng yên tại chỗ, thái độ không có thiện cảm, giọng nói lạnh lùng: “Không biết Dạ Vương phi còn có chuyện gì?”

“Lão tướng quân, ta có thể nói chuyện riêng với người được không?”

Cố Thanh Hy trịnh trọng hành lễ, thái độ rất khiêm nhường lịch sự, trong mắt chứa sự cầu khẩn.

Tiêu lão tướng quân vốn muốn đuổi thẳng nàng ra ngoài, thế nhưng Cố Thanh Hy lại hành đại lễ. Đại lễ này là lễ nghi đẳng cấp cao nhất của Dạ Quốc, người bình thường sẽ không tùy tiện hành lễ này.

Lời đến bên miệng, cuối cùng ông ấy vẫn làm tư thế mời.

Cố Thanh Hy mỉm cười, lại chắp tay: “Đa tạ lão tướng quân”.

Sau khi vào phòng, Cố Thanh Hy quan sát cách bài trí trong phòng. Đây là thư phòng, bày biện không ít binh thư, còn có một bộ mũ giáp và binh khí.

Mũ giáp lóe ra tia sáng lạnh lẽo, bên ngoài có không ít vết cắt. Xem ra bộ mũ giáp này đã đi theo ông ấy dẫn binh xuất chinh nhiều năm, những vết cắt đó cũng là để lại từ trên chiến trường.

“Dạ Vương phi có chuyện gì cứ nói thẳng, ở đây trừ ta và cô đã không còn người ngoài nào nữa”.

Tiêu lão tướng quân khá lịch sự, sai người dâng trà cho nàng xong mới chậm rãi lên tiếng.

Cố Thanh Hy cảm nhận hương trà, thấy tuy không phải loại trà thượng phẩm nhưng mùi hương cũng thơm dịu.

Có điều…

Vì là thầy thuốc nên nàng nhạy cảm nhận ra mùi trà của Tiêu lão tướng quân và nàng có điểm khác biệt, vả lại, trong trà mà ông ấy uống còn có trộn thêm mấy loại độc mạn tính.

Cố Thanh Hy lên tiếng: “Lão tướng quân, hình như trà của ông và vãn bối không giống nhau nhỉ?”

Tiêu lão tướng quân còn tưởng ý của Cố Thanh Hy là nói ông ấy tự giữ trà ngon cho mình mà đưa nàng loại trà cũ nên bèn giải thích: “Trà của ta chỉ là Thiết Quan Âm hạ phẩm, vì gần đây đầu óc khó tập trung, giấc ngủ kém nên mới cho thêm mấy loại thuốc vào trong trà. Trà của Dạ Vương phi là Thiết Quan Âm trung phẩm, cũng là loại trà tốt nhất của phủ tướng quân”.

Cố Thanh Hy tin lời ông ấy nói.

Đoán chừng lão tướng quân đã mang loại trà tốt nhất trong phủ ra tiếp khách rồi.

Nhà ông ấy không khá giả gì, chỉ e cũng không nỡ mua mấy loại trà ngon thượng phẩm.

“Không biết lão tướng quân đã bỏ thêm loại thảo dược nào trong trà vậy, vãn bối thấy khá thơm, cũng muốn pha vài ấm uống thử, coi như có chút lộc để ăn”.

Nàng mỉm cười, vẫn rất khiêm tốn lễ độ, có vẻ không giống muốn bới móc.

Thái độ lạnh lùng cứng nhắc của Tiêu lão tướng quân cũng nhẹ bớt phần nào: “Hình như có bỏ thêm chút chè dây, cỏ mạn và chu căn”.

“Sao ta còn cảm nhận được cả mùi của cỏ Khởi La nữa nhỉ?”

Tiêu lão tướng quân khựng lại.

Cỏ Khởi la hình như không giống một vị thuốc để bỏ thêm vào trà thì phải.

“Dạ Vương phi, người quang minh chính đại không ám chỉ bóng gió, cô muốn nói gì thì cứ việc nói thẳng đi”.

“Có phải gần đây lão tướng quân thường xuyên mơ thấy ác mộng, lo lắng không yên, còn thấy hơi đau đầu, nhức xương không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK