Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1130

Đối mặt với câu hỏi của nàng, thiếu niên áo đen vẫn im lặng không nói.

Cố Thanh Hy nhanh chóng nhìn về phía tay trái đối phương.

Lòng bàn tay trái của hắn ta có vết chai thật dày, hẳn là do luyện võ nhiều năm tạo thành.

Cố Thanh Hy muốn tìm xem liệu tay trái đó có vết thương gì không, nhưng nàng phải thất vọng rồi.

Trong tay trái của hắn ta, ngoài mấy vết thương sâu tận xương do sói tuyết cào ra thì không có bất kỳ vết thương nào khác.

Không phải tay trái của Diệp Phong!

Tay trái của Diệp Phong bị Lan kỳ chủ bóp nát, khớp xương bị trật, hơn nữa lòng bàn tay cũng bị Lan kỳ chủ đâm xuyên một kiếm, để lại một vết sẹo tồn tại mãi mãi.

Tia hi vọng mới manh nha trong lòng Cố Thanh Hy lại chậm rãi biến thành thất vọng.

Chẳng cần biết hắn ta là ai, chỉ với dáng vẻ giống Diệp Phong như vậy, nàng đã không cách nào khoanh tay đứng nhìn.

Cố Thanh Hy rút nhuyễn kiếm bên hông ra, vận dụng hết nội lực, mạnh mẽ bổ một kiếm về phía mạng nhện.

“Bịch…”

Mạng nhện không bị chém đứt.

Trái lại nàng bị đánh bay.

Nàng vốn đang bị thương nghiêm trọng, bởi vì vận khí lần nữa, sau đó bị đánh văng ra, cho nên vết thương lại chảy máu rồi.

“Đáng giận, xem chuyện tốt ngươi làm đi, nếu ngươi không đâm ta mấy đao, mạng nhện này đã bị ta chém đứt rồi”.

“…”

“Được rồi, nói chuyện với ngươi chẳng khác nào đàn gảy tai trâu”.

“…”

Cố Thanh Hy đứng dậy, một tay che bụng đang đau đớn, một tay xoa xoa dưới cằm.

Cũng không biết mạng nhện này dệt thành như thế nào, vừa dính vừa cứng.

Nhuyễn kiếm của nàng cũng suýt thì bị dính vào.

Quan trọng nhất là mạng nhện này trong suốt, hơi không chút ý chút thôi là sẽ bị dính vào.

Thiếu niên này coi như may mắn, ít nhất nhện cũng chết rồi, bằng không hắn ta sớm đã bị ăn.

Cố Thanh Hy thử mấy lần đều không thể cứu được thiếu niên ra.

Đáng tiếc thời gian gấp gáp, tốc độ cũng rất nhanh, Phù Quang không theo tới, nếu không có lẽ Phù Quang sẽ có cách cứu hắn ta.

Đột nhiên, Cố Thanh Hy nghĩ tới điều gì, cánh môi đỏ mọng khẽ cong lên lộ ra nụ cười ranh mãnh.

Nàng lấy cây mồi lửa trong nhẫn không gian ra, châm lửa rồi đốt lên trên mạng nhện.

Mạng nhện chém không đứt, vừa dính vừa cứng kia vừa tiếp xúc với lửa đã lốp bốp bùng lên, giống như cực kỳ sợ hãi ngọn lửa.

“Bịch…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK