Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 223

“Đừng nói là Lan kỳ chủ, cho dù ma chủ của các ngươi đích thân đến, Tu La Môn chúng ta cũng sẽ không để vào mắt”.

Tu La Môn có tổng cộng mười mấy người tới, tất cả họ đều đeo mặt nạ nửa bên mặt, không nhìn ta diện mạo thật sự.

Đứng đầu là một thiếu niên áo xanh ôn tồn lễ độ, dáng người cao ráo, phong thái hiên ngang, tay cầm một cây sáo ngọc bích, dù chỉ lẳng lặng đứng đó cũng đủ khiến người ta không thể coi nhẹ.

Bên trái thiếu niên áo xanh là một nam tử tuấn tú với nụ cười lạnh lùng trên mặt.

Bên phải là một đại hán cao lớn để râu quai nón.

Người vừa đáp lại Giang Húc chính là vị đại hán này.

Dù người của Ma tộc đi đến đâu, tất cả mọi người đều nhượng bộ, không dám chống đối.

Lần này trên cương vị là thủ lĩnh, Giang Húc đến đây để chấp hành mệnh lệnh.

Lần đầu thực hiện nhiệm vụ đã gặp phải người của Tu La Môn, còn bị mắng nên vẻ mặt hắn ta rất khó coi.

Hắn ta kìm nén sự bất mãn trong lòng, lùi lại một bước: “Chuông Phá hồn cho chúng ta, nữ nhân này để cho các ngươi xử trí”.

“Đừng có mơ, nàng ta, chúng ta bắt, chuông Phá hồn cũng không thể cho các ngươi”.

“Chẳng lẽ Tu La Môn muốn trở thành kẻ địch với Ma tộc chúng ta?”, Giang Húc nhấn mạnh hai chữ Ma tộc.

“Kẻ địch thì kẻ địch, ông đây sợ các ngươi chắc?”, ánh mắt Nhậm Hổ hung dữ như muốn xé nát Giang Húc.

Giang Húc nổi giận.

Hắn đang nói chuyện với Thanh tông chủ, không phải nói với tên thô lỗ kia, hắn ta xen vào làm gì?

Hơn nữa hắn cũng đâu có đắc tội hắn ta, thế mà hắn ta lại nói như hắn phạm tội tày trời.

Giang Húc bực tức: “Thanh tông chủ, ngươi dung túng cho thuộc hạ như vậy sao?”

Thanh tông chủ lười biếng nghịch cây sáo ngọc bích, trong ánh mắt hài hước hàm chứa ý lạnh khó nhận ra, giọng hắn ta trong trẻo, êm tai như tiếng suối chảy, nhưng lại nói ra những lời khiến Giang Húc suýt tức hộc máu.

“Thuộc hạ của ta thẳng thắn, thành thật, không giống như một số người nào đó cáo mượn oai hùm, ỷ thế khinh người, Giang đàn chủ nghĩ hắn cần thay đổi điều gì?”

“Ngươi… Tu La Môn các ngươi không dễ chọc, Ma tộc chúng ta cũng không dễ trêu. Nếu thật sự muốn cá chết lưới rách, các ngươi cũng không được lợi gì đâu”.

“Dựa vào ngươi ư? Muốn cá chết lưới rách thì còn hơi sớm, có nhiều thứ cần phải trả cả gốc lẫn lãi”.

“Ngươi có ý gì?”

“Ý nghĩa trên mặt chữ”.

Không đợi Giang Húc kịp phản ứng, cây búa sắt nặng năm mươi cân của Nhậm Hổ đã đánh qua.

Nếu không nhờ hai ông lão bên cạnh Giang Húc nhanh tay lẹ mắt, ra tay kịp thời thì e rằng Giang Húc đã bị một búa này đập chết.

Hai phe bắt đầu hỗn chiến.

Đám người Ma tộc vốn oai phong lẫm liệt, võ công sâu không lường được đã bị đánh áp đảo khi gặp người của Tu La Môn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK