Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 904

Bị hắn ta hại đến vậy mà vẫn còn sống là do nàng phúc lớn mạng lớn.

Nhưng nghĩ đến chuyện bên trong cấm địa có thể có chìa khóa thì Cố Thanh Hy đành phải chịu đựng.

Nàng nở nụ cười vô cùng xinh đẹp.

“Ta biết ngươi cũng chỉ muốn chữa lành vết thương cho ta, chỉ không cẩn thận một chút mới chuốc lấy thất bại. Ta làm sao có thể giận ngươi được”.

Nghe được câu này, trái tim ma chủ lập tức thả lỏng.

Ngồi trước mặt Cố Thanh Hy, hắn ta vuốt mái tóc đen mượt của mình rồi cười nói: “Tiểu tỷ tỷ, tỷ hiểu được lòng ta là tốt rồi, tỷ yên tâm, sau này ta nhất định sẽ học cách kiềm chế sức mạnh, sẽ không bao giờ khiến tiểu tỷ tỷ bị thương nữa. Không tin thì lần sau khi thay thuốc tiểu tỷ tỷ cứ tìm ta mà khảo nghiệm tay nghề của ta”.

Nụ cười của Cố Thanh Hy trở nên cứng ngắc.

Chỉ mới thử một lần mà cái mạng nhỏ của nàng đã sắp tiêu tùng rồi.

Nếu như thử một lần nữa thì liệu cái mạng nhỏ của nàng có còn giữ được nữa không?

“A Mạc, ngươi là người đứng đầu ma tộc, sao có thể để cho ngươi làm loại chuyện thấp kém này được, giao cho nữ đại phu làm là được rồi, chuyện luyện tập khống chế sức mạnh ngươi cũng không cần làm, không đáng đâu”.

“Đáng chứ, nếu như luyện tập tốt thì ta có thể thay thuốc cho tỷ rồi, như vậy thì A Mạc sẽ cảm thấy rất vui. Không phải nữ đại phu đã nói ngày mai phải thay thuốc lần nữa sao? Ngày mai ta sẽ đến, tỷ yên tâm, ta sẽ thật nhẹ nhàng”.

Con chó con này thật sự không chịu thua sao?

“Chuyện ngày mai đễ nói sau đi”.

“Được, tiểu tỷ tỷ, ta đã hầm một chén tổ yến, tỷ nếm thử xem, còn nóng đó”.

“Ngươi tự nấu sao?”

Cố Thanh Hy không thể tin được.

Hắn ta không phải là ma chủ của ma tộc sao? Sao hắn ta cũng có thể xuống bếp giống như Dạ Mặc Uyên được?

“Tất nhiên là bản tọa tự mình nấu rồi, ta phải nấu rất lâu đó. Vì lửa quá nhỏ cho nên ta đã hầm tổ yến bằng nội lực để tiểu tỷ tỷ không phải chờ quá lâu”.

Cố Thanh Hy nhận lấy tổ yến, nhìn từ bên ngoài thấy cũng không tồi.

Nhưng sao nàng lại ngửi thấy mùi cháy khét nhỉ?

“Tỷ mau nếm thử đi”.

Cố Thanh Hy cảm thấy rất ghét bỏ món ăn này.

Nhưng nghĩ đến cấm địa thì nàng lại nghiến răng nghiến lợi.

Có lẽ nó chỉ bị cháy khét một chút nhưng vẫn ngon thì sao.

Sau khi nhấp một ngụm, Cố Thanh Hy suýt chút đã phun hết ra.

Mặn.

Mặn chết mất.

Có phải hắn ta đã đổ cả hũ muối vào món này hay không?

Mặt của Cố Thanh Hy nhăn lại.

Nàng cảm thấy vết thương lại đau nhói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK