Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 227

Cố Thanh Hy muốn hỏi nữa, nhưng người của Tu La Môn đã biến mất.

Bọn họ đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nhanh đến mức nhìn không rõ cả phương hướng rời đi.

Con hẻm nhỏ vừa rồi còn đông đúc, lúc này chỉ còn lại nàng, Tiêu Vũ Hiên và Phù Quang, đến người thiếu niên rời đi lúc nào các nàng cũng không biết.

Gió lạnh thổi qua, mùi máu tanh bốc lên, xác chết đầy đất khiến người ta nhìn thấy mà phát hoảng.

Tiêu Vũ Hiên chịu đựng đau đớn, khàn giọng nói: “Tên gì kia, ngươi cũng mau đi đi, có ta ở đây, nha đầu xấu xí không cần ngươi bảo vệ”.

“Phù Quang đã là người của chủ tử rồi”.

“Nàng ấy còn chưa thành hôn, lời này của người truyền ra ngoài há chẳng phải hủy hoại thanh danh của nàng ấy sao?”

Phù Quang đứng ở bên cạnh Cố Thanh Hy, bĩu môi như nàng dâu nhỏ bị ức hiếp, cúi đầu, nhưng không chịu rời đi.

Tiêu Vũ Hiên tức giận, động vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.

Cố Thanh Hy bực tức trừng hắn ta: “Được rồi, bị thương thì ngoan ngoãn im lặng đi. Phù Quang, cõng hắn về phủ Tướng Quân”.

“Vâng”.

Tiêu Vũ Hiên muốn từ chối, nhưng Phù Quang đã cõng hắn ta, đầu mũi chân khẽ điểm liền biến mất ở cuối con hẻm.

“Mẹ kiếp, khinh công này của ngươi là gì? Ngươi mọc thêm cánh à”.

Tiếng của Tiêu Vũ Hiên vọng trở lại vẫn còn văng vẳng, Cố Thanh Hy suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình, khinh công thật nhanh, chỉ sợ ngay cả nàng cũng theo không kịp.

Nhìn cây sáo ngọc bích trên tay, trong lòng nàng rối bời.

Người của Tu La Môn sẽ không vô duyên vô cớ cứu nàng, càng không vô duyên vô cớ tặng nàng sáo ngọc bích, bọn họ định làm gì đây?

Hay nguyên chủ có quan hệ gì với Tu La Môn?

Cho đến hôm nay, Cố Thanh Hy càng chắc chắn, nguyên chủ không hề đơn thuần ngốc nghếch như bên ngoài.

Nếu nàng ấy thực sự chỉ là tam tiểu thư không được thương yêu của phủ Thừa Tướng, tại sao Dịch Thần Phi lại quan tâm nàng ấy đủ điều như vậy?

Tại sao nàng ấy không có nội lực, nhưng lại có một thân khinh công nhẹ như chim én?

Ngẩng đầu lên thấy phía đông đã xuất hiện một vệt trắng bạc.

Cố Thanh Hy cười khổ: “Lại là một đêm không ngủ, ngày mai lên lớp tiếp tục ngủ gật vậy”.

Nàng muốn trở về phủ Dạ Vương, nhưng vừa nghĩ đến bức tranh xấu hổ vẽ Thượng Quan phu tử và chiến thần ở học viện Hoàng gia hôm qua, nàng chuyển hướng, dứt khoát đi đến học viện Hoàng gia.

Đùa à, lúc này trở về phủ Dạ Vương, chẳng phải sẽ ầm ĩ thành gà bay chó sủa sao.

Sau khi rẽ qua vài con đường, trên đường lớn vắng vẻ đã xuất hiện một vài người dân dậy sớm bày hàng bán.

Cố Thanh Hy vô tình nghe thấy một giọng nói trong trẻo quen thuộc, bước chân nàng nặng nề không bước nổi, ngước mắt lên nhìn về phía xa.

Đó là một sạp hàng bán mì, động tác của Diệp Phong thuần thục, đang chăm chỉ nhào bột.

Sắc mặt hắn ta xanh xao, thỉnh thoảng còn ho ra tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK