Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 173

Thanh Phong, Giáng Tuyết đều quỳ xuống, không dám ngẩng đầu nhìn chủ tử nhà mình. Cố Thanh Hy vội vàng giải thích: “Ta bị oan, ta thực sự không biết những con rắn nhỏ đáng ghét đó sẽ cắn…chỗ đó…ừm…của ngài, bọn chúng đúng là không có mắt, lát nữa ta sẽ băm chúng thành trăm mảnh”.

Dạ Mặc Uyên tức giận.

Vô cùng tức giận.

Điều đáng giận hơn là mỗi lần bị Cố Thanh Hy ức hiếp, cả người hắn đều không thể cử động được.

Đến cả lần này, cũng suy yếu đến mức không thể nhấc nổi tay.

Con rắn nhỏ?

Đó là con rắn nhỏ sao?

Rõ ràng đó là một con rắn lớn, đã bao giờ nhìn thấy một con rắn nhỏ dài hơn hai mét chưa?

“Nhìn xem, nó tự làm tự chịu, đi gặp Diêm Vương rồi”.

Cố Thanh Hy chỉ vào con rắn, trên mặt đầy chính nghĩa, như thể con rắn đó có tội ác tày trời.

Một con chết, vẫn còn rất nhiều con khác, cùng rất nhiều rết và bọ cạp, cả người Dạ Mặc Uyên gần như bị bao phủ bởi những con vật có nọc độc này, đặc biệt chúng chỉ cắn ở dưới người hắn.

Từng cơn đau ập đến, đau đến mức tê tâm liệt phế.

Cố Thanh Hy tốt bụng cầm cái bát to mà hắn vừa uống thuốc đến, cho xuống đáy vạc, nghiêm túc nói: “Này, che đi là được rồi”.

“…”

“Răng rắc…” một tiếng.

Ngón tay Dạ Mặc Uyên gập thành móng vuốt, túm lấy cổ Cố Thanh Hy, tốc độ nhanh như tia đá lửa.

“Cô muốn chết”.

Lời nói âm u lạnh lẽo không mang theo chút độ ấm, sát khí lẫm liệt bộc phát ra.

Cơn ngạt thở bất ngờ khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Thanh Hy đỏ gay.

Nàng khẽ lật lòng bàn tay, một cây châm bạc nhanh chóng đâm vào huyệt đạo của Dạ Mặc Uyên.

Song, tốc độ của nàng nhanh, nhưng Dạ Mặc Uyên còn nhanh hơn nàng.

“Răng rắc…”

Cây châm bạc rơi xuống, tay nàng bị Dạ Mặc Uyên khống chế.

Cố Thanh Hy cố gắng vùng vẫy, nhưng bàn tay của Dạ Mặc Uyên giống như tường đồng vách sắt, dù nàng có vùng vẫy thế nào cũng vô dụng.

Nói không kinh hãi thì là giả.

Bị nàng cho uống một liều thuốc nặng, lại ở thời điểm quan trọng trong việc đẩy chất độc ra ngoài, Dạ Mặc Uyên vẫn có tốc độ nhanh như vậy, hắn thực sự chỉ là người trần mắt thịt sao?

Cố Thanh Hy không chút nghi ngờ, chỉ cần tay hắn khẽ dùng lực, cổ của nàng sẽ bị vặn gãy.

Không thể vùng vẫy được, nàng dứt khoát không vùng vẫy nữa, gượng cười, khàn giọng nói: “Ta cứu mạng ngài, ngài lại muốn giết ta, làm người tốt thật khó”.

“Cô cứu mạng ta? Hừ, Cố Thanh Hy, cô coi bản vương là con khỉ, có thể mặc cho cô chơi đùa sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK