Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1193

Hắn luôn phái người tìm Cố Thanh Hy, muốn biết kết cục phía sau của câu chuyện nhưng Cố Thanh Hy lại như bốc hơi khỏi nhân gian, tìm hoài không thấy.

Sau đó miễn cưỡng tìm được rồi, người phái đi lại bị hoàng thúc bắt quay trở về.

“Sao nói là qua loa được chứ? Vốn dĩ đây là kết cục của câu chuyện, người không chấp nhận thì ta cũng hết cách”.

Cố Thanh Hy dang hai tay, nhún vai.

Lần trước đã kể đến đâu, bản thân nàng đã quên mất rồi.

Nếu không phải hắn hỏi đến thì nàng cũng quên mất mình từng kể một câu chuyện như vậy đấy.

“Chẳng phải họ là nhân vật chính sao? Nhân vật chính sao có thể chết chứ?”

“Người là Hoàng đế, kẻ khác luôn tung hô người vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, người có thể sống đến vạn tuổi thật sao? Sau một trăm năm, chẳng phải người vẫn thành một đống đất à”.

“Hỗn xược, ngươi dám trù ẻo Hoàng thượng!”

“Ngươi mới láo xược, ta đang nói chuyện với Hoàng thượng, một thái giám như ngươi xen mồm vào làm gì, cút!”

Cố Thanh Hy quát nặng, Tiểu Lý Tử cảm thấy không vui nhưng lại chẳng dám tranh luận, chỉ có thể lùi sang một bên, không dám chọc vào Dạ Vương phi.

Dạ Hoàng xị mặt, không còn tinh thần gì nữa.

“Trẫm còn tưởng câu chuyện phía sau sẽ rất hay, nào ngờ… ngươi nói xem Dương Sở đang khỏe mạnh thì sao lại mắc phải dịch bệnh rồi chết chứ?”

“Người muốn biết?”

“Muốn”.

“Vậy đồng ý với ta một điều kiện, ta sẽ nói cho người nguyên nhân”.

“Điều kiện gì?”, trực giác của Dạ Hoàng mách bảo chuyện này không ổn.

Phu quân của nàng là chiến thần, lật tay là khuấy đảo phong vân, quyền lực còn lớn hơn Hoàng đế này, nàng cần tìm hắn giúp gì chứ.

“Thu hồi thánh chỉ tứ hôn Tiêu Vũ Hiên và Cố Sơ Vân”.

“Chuyện này không thể! Quân vương nói được làm được, trẫm đã tuyên thánh chỉ ban hôn trước cả nước, nếu thu hồi thì mặt mũi trẫm để ở đâu”.

“Dĩ nhiên là ở trên mặt rồi, lẽ nào người không muốn nghe chuyện xưa sao?”

Muốn chứ, sao hắn lại không muốn!

Hắn chỉ mong ngày nào Cố Thanh Hy cũng kể chuyện cho mình nghe.

Nhưng…

“Vẫn không được! Trẫm đã đồng ý với một người, tuyệt không thể thu hồi ý chỉ”.

“Ồ… đồng ý với ai”.

“Ngươi nửa đêm nửa hôm chạy đến tìm trẫm là vì chuyện này sao?”

“Nếu không người nghĩ ta tìm người làm gì?”

“Người phụ nữ này… đừng nói ngươi thích Tiêu Vũ Hiên đấy? Ngươi có biết bây giờ ngươi là…”

“Là Dạ Vương phi do chính người ngự ban”.

Dạ Hoàng nghẹn lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK