Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 226

Ơ…

Thật sự tặng cho nàng?

Tên đẹp trai đó là báu vật đó.

Nàng dám chắc võ công của Phù Quang ít nhất cũng phải đạt cấp ba trở lên.

“Phù Quang bái kiến Cố chủ tử”.

Phù Quang quỳ một chân xuống, vẻ mặt xúc động, dường như hắn ta đã đợi ngày này từ rất lâu.

“Đứng…đứng dậy đi”.

Tiêu Vũ Hiên giật giật ống tay áo nàng, nhỏ giọng lo lắng nói: “Nha đầu xấu xí, người nào cô cũng dám nhận sao? Cô đến hắn là địch hay là bạn còn không biết, việc này quá khinh suất rồi”.

Phù Quang nghiêm túc đáp lại: “Tiêu công tử, tông chủ đã để Phù Quang theo sát bên người bảo vệ Cố chủ tử, từ nay về sau Cố chủ tử mới là chủ tử của Phù Quang, Phù Quang chỉ tuân theo mệnh lệnh của Cố chủ tử, vĩnh viễn sẽ không phản bội”.

Lời nói khẽ bị nghe thấy, khuôn mặt của Tiêu Vũ Hiên đỏ bừng.

Nhưng Phù Quang càng thành thật, hắn ta càng cảm thấy không đáng tin cậy.

“Nha đầu xấu xí, không có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống đâu, cô…”

“Thịnh tình khó từ chối, chưa kể đối phương còn là một mỹ nam”.

“Hắn là người của Tu La Môn”, Tiêu Vũ Hiên nghiến răng nhắc nhở.

Phù Quang lại đính chính lần nữa: “Từ nay về sau, Phù Quang chỉ là người của chủ tử, Phù Quang cũng chỉ có một chủ tử là Cố chủ tử”.

Mẹ kiếp, nói còn hay hơn hát.

Sao Bỗng dưng tên ẻo lả Phù Quang đó lại nhận Cố Thanh Hy làm chủ tử chứ?

Trong này chắc chắn có âm mưu, hơn nữa còn là âm mưu rất lớn.

Nhậm Hổ sáp lại gần, kích động nói: “Tam tiểu thư, cô xem ta có thể làm ám vệ theo sát bên người cô được không? Võ công của ta cũng không kém hơn Phù Quang, một cái búa này có thể một phát đập chết bảy hoặc tám người”.

Cố Thanh Hy liếc nhìn dáng người cao lớn thô kệch của hắn ta, khẽ nhếch khóe miệng: “Ngươi quá mập, ta không nuôi nổi”.

“Không cần cô nuôi, ta có thể tự mình nuôi mình”.

“Thôi đi, ngươi nghĩ trong Môn rất nhàn rỗi sao?”, giọng Thanh tông chủ lạnh lùng.

“Nhưng…nhưng…”

“Lui xuống”.

Nhậm Hổ không cam lòng, nhưng cũng không dám làm trái, chỉ có thể dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Phù Quang đang vui vẻ.

“Tam tiểu thư, sau này sẽ gặp lại”.

“Chờ một chút, tại sao các ngươi lại giúp ta?”

Thanh tông chủ cười như tắm trong gió xuân, người không biết còn tưởng hắn ta là thư sinh nho nhã tay trói gà không chặt.

“Có lẽ là có duyên, Tu La Môn coi trọng chính là một chữ duyên”.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK