Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Cút”.

Từ lão tử tức đến nổ phổi: “Có nhục văn nhã, đúng là có nhục với văn nhã mà”.

Tỷ thí đã chính thức bắt đầu, mọi người đều nhìn về phía bàn cờ trước mặt.

Vừa nhìn, Thường Chân, Thường Bình, Trạch Vương và Diệp Phong đều kinh ngạc.

Bàn cờ trước mặt bất kể là quân đen hay quân trắng đều bị dồn đến đường cùng, hoàn toàn không có chỗ để hạ cờ.

Đây rõ ràng là một nước cờ thua.

Mọi người nhìn một lúc lâu cũng không biết nên đi như thế nào.

Kỳ Thánh vô cùng đắc ý nói: “Ván cờ Linh Lung cũng không dễ giải, nhóc con, cô nên cẩn thận đi”.

Cố Thanh Hy vừa cắn mía, vừa nhìn bàn cờ, phải công nhận rằng ván cờ này quả thật rất phức tạp.


Vì trong ván cờ còn chứa trận pháp Cửu Cung và trận Lưỡng Nghi Tam Tương, hơi sơ suất chút thôi sẽ bị đối phương nuốt hết.

A…
Đánh cờ chứ gì?
Ở thế kỷ hai mươi mốt, nàng chính là đại sư, bất kể là cờ vây hay cờ vua đều không nói chơi.

Vừa khéo ván cờ Linh Lung gì gì này chỉ bình thường thôi, máy tính nhà nàng đều có hệ thống, kiếp trước cũng không biết đã chơi bao nhiêu lần.

“Ta cầm quân trắng hay đen đây?”, nàng hỏi.

Mọi người đồng loạt cạn lời.

Nàng là chủ xị, đương nhiên cầm quân trắng rồi, câu hỏi ngu ngốc như vậy mà cũng hỏi được, Cố Thanh Hy biết đánh cờ thật không vậy?
“Quân trắng”, Thường Chân nói.

“Cảm ơn nha, vậy giờ đến lượt ta đi hay các ngươi đi?”
“…”
Dựa vào hai câu này, mọi người có mặt ở đây đều đồng loạt kết luận, nàng ta hoàn toàn không biết đánh cờ, người phụ nữ này chính là đang quậy.


Kỳ Thánh nhíu mày: “Nhóc con, cô chưa từng chơi cờ sao?”
“Ặc… ở đây thì ta quả thật chưa chơi bao giờ”.

“…”
Lần này ngay cả Kỳ Thánh cũng cạn lời.

Nếu nàng ta không biết chơi cờ thì phải dạy tới bao giờ?
Thời gian thi chỉ có một tiếng thôi đó.

Mọi người đều đau khổ nghĩ bước tiếp theo phải đi ở đâu.

Thường Chân, Thường Bình mồ hôi lạnh chảy nhễ nhại, họ cẩn thận suy nghĩ mỗi một bước, nhưng bất kể đi thế nào thì cuối cũng sẽ chỉ khiến mình rớt xuống vực sâu.

Đây hoàn toàn là một nước cờ thua, không thể hóa giải.

Cả người Trạch Vương vừa đau vừa ngứa, đau đến nỗi hắn ta đứng ngồi không yên, rất muồn kết thúc ván cờ này.

Nhưng, hắn ta nhìn một hồi lâu cũng giống như Thường Chân và Thường Bình, hoàn toàn không biết hạ cờ như thế nào.

Vì sốt ruột nên trên người lại đau đến khó chịu, có rất nhiều chỗ bị hắn ta cào trầy cả da.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK