Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1220

Quay trở lại hơn mười năm trước có lẽ nàng còn có công pháp đó.

Nhưng bây giờ…

Vừa đi vừa nói, rất nhanh bọn họ đã đi vào trong thành.

Bọn họ bỗng đụng phải Tiêu Vũ Hiên.

Tiêu Vũ Hiên cầm một chiếc quạt, đứng từ xa đã không ngừng phất tay gọi bọn họ.

“Cha, nha đầu thối, hai người đã đi đâu vậy? Con đã tìm hai người lâu lắm đó”.

Tiêu lão tướng quân nghiêm túc nói: “Không phải ta đã bảo con đóng cửa suy nghĩ sao? Sao con dám ra ngoài?”

Tiêu Ngọc Hiên không còn vui vẻ như lúc nãy nữa, có chút oan ức, than thở nói: “Con nghe hạ nhân nói hai người cùng nhau rời đi, sợ cha gặp nguy hiểm nên liền lẻn ra ngoài tìm cha”.

Hắn ta chớp chớp đôi mắt đáng thương, đi theo Tiêu lão tướng quân, làm nũng nói: “Cha, con chỉ vì lo lắng cho cha mà thôi, con thề sau này cha bắt con đóng cửa suy nghĩ thì con nhất định sẽ tự mình kiểm điểm, hơn nữa con sẽ không tái phạm lần nào nữa, xin hãy tha thứ cho con một lần này thôi”.

Tiêu lão tướng quân giơ tay muốn vuốt lại mái tóc đen bị gió thổi tung của hắn ta, nhưng Tiêu Ngọc Hiên đã vội vàng ôm đầu, trốn sang một bên, lo lắng nói.

“Cha, con thực sự chỉ vò lo lắng cho cha mà thôi, nha đầu thối này không đàng hoàng, con sợ nàng ta làm chuyện gì quá đáng với cha nên mới lẻn ra ngoài”.

Tiêu lão tướng quân cùng Cố Thanh Hy trong lòng đều hiểu.

Hắn ta không lo lắng Tiêu lão tướng quân mà là đang lo lắng Cố Thanh Hy.

Nhìn dáng vẻ của hắn ta, Tiêu lão tướng không khỏi đau xót.

Có phải những năm qua ông ta đã quá khắc nghiệt với hắn ta hay không?

Cho nên con trai ông ta mới sợ ông ta đến như vậy.

“Con mới là không đàng hoàng, sau này phải học hỏi Dạ vương phi nhiều hơn, cũng phải kết giao nhiều hơn với nàng ấy”.

“Cái gì… Cái gì… cha, cha nói nhầm rồi phải không? Không phải trước đây cha ghét nàng ấy nhất sao?”

“Có sao?”

“Không… không, cha nói chí phải, sau này con trở nên thân cận với nàng ấy thì cha cũng không thể xen vào nữa”.

Tiêu lão tướng quân tỏ thái độ cung kính khiêm tốn, không còn vẻ kiêu ngạo như trước kia, ông ta nói với Cố Thanh Hy: “Đã khiến Dạ vương phi chê cười rồi, con ta từ nhỏ đã bị chiều hư, hành động bất cẩn, nói năng thiếu suy nghĩ. Sau này… xin nhờ Dạ vương phi chiếu cố đến Hiên nhi, trong số con cháu của ta thì đứa nhỏ Hiên nhi này chính là đứa khiến ta lo lắng nhất”.

Tiêu Vũ Hiên bĩu môi lẩm bẩm: “Cha, sao cha nói nghe giống như đang để lại di ngôn vậy? Cha lại còn gửi gắm cho nha đầu thối này nữa, hai người từ khi nào lại thân thiết như thế chứ?”

Hoa Khởi La đắc ý nói: “Hy tỷ tỷ của ta là người tốt nhất trên đời, bất kể ai cũng sẽ đối tốt với nàng, tất nhiên Tiêu lão tướng quân cũng không ngoại lệ”.

Cố Thanh Hy nắm chặt tay, trịnh trọng nói: “Lão tướng quân yên tâm, Tiêu Vũ Hiên là huynh đệ của ta, chỉ cần Cố Thanh Hy ta còn sống một ngày thì sẽ không có kẻ nào có thể làm tổn thương hắn”.

Một nụ cười nở trên khuôn mặt già nua của Tiêu lão tướng quân, ông ta nhìn Cố Thanh Hy bằng ánh mắt biết ơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK