Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 447

Một cảm giác tử vong bao trùm lên đám người Cố Thanh Hy, uy áp lớn mạnh khiến họ đứng bất động tại chỗ, không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Âm lão đại đánh một đòn trí mạng về phía mình.

Giờ phút này, Cố Thanh Hy đã thật sự cảm nhận được sự đáng sợ của tử vong.

Và đây cũng là lần nàng bất lực nhất kể từ lúc xuyên không cho đến nay.

Sự chênh lệch về công lực giữa họ quá lớn, cách một khoảng cực kì lớn.

Vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, mười mấy mũi ám khí ẩn chứa nội lực mạnh mẽ bắn thẳng về phía Âm lão đại, ông ta đành phải thu chưởng, tránh đi mười mấy mũi ám khí trí mạng kia.

“Soạt soạt soạt…”

“Bịch bịch bịch…”

Người phóng những mũi ám khí này là một thiếu niên. Thiếu niên cầm chiếc quạt màu đen, vừa xuất hiện đã tung sát chiêu mạnh nhất, lấy nhanh đánh nhanh, lấy ác đánh ác, mỗi chiêu đều dùng hết toàn lực, khiến đám người thất quỷ Âm Sơn tạm thời không thể lại gần.

“Ầm ầm…”

Một viên đạn khói được ném ra, thiếu niên cầm quạt đen kéo Diệp Phong, tay còn lại kéo Diệp bà bà, gọi Cố Thanh Hy, sau đó nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy với tốc độ cực kì nhanh.

Tất cả mọi thứ chỉ xảy ra trong tích tắc.

Mặc dù thiếu niên có võ công rất cao, nhưng một mình hắn ta căn bản không thể chống lại nhiều cao thủ như vậy, sở dĩ có thể chạy thoát là nhờ bất ngờ thôi.

Thất quỷ Âm Sơn và Lan kỳ chủ nổi giận.

Tiểu tử khốn kiếp này từ đâu ra mà dám cướp người từ tay họ?

“Đuổi theo”.

Trong một khe núi chật hẹp của núi Vọng Hồn.

Cố Thanh Hy, thiếu niên và những người khác đang chạy như điên.

Nàng đang bị thương nên khinh công chậm hơn trước rất nhiều.

Thiếu niên mặc đồ xanh lam nhạt, đeo mặt nạ màu xanh lam, sau lưng cắm một chiếc quạt sắt màu đen, không thấy mặt, chỉ là dáng người cao gầy, khí chất tao nhã, chắc hẳn dung mạo cũng không quá kém.

Thiếu niên cõng Diệp bà bà, một tay dìu Diệp Phong bị thương nặng, sau khi chạy một quãng đường dài cũng đã thấm mệt.

Cố Thanh Hy dừng lại, khí huyết đang sôi trào mãnh liệt.

“Không được, tất cả họ đều là cao thủ, trong chúng ta trừ ngươi ra thì không bị thương cũng già, căn bản không chạy thoát được”.

“Các cô đi trước, ta sẽ dụ họ đi”, thiếu niên thả Diệp bà bà xuống, gần như không chút do dự muốn dụ đám người thất quỷ Âm Sơn đi.

Cố Thanh Hy chớp mắt, thở gấp: “Người họ tìm là chúng ta, không phải ngươi, một mình ngươi không dụ họ đi được đâu”.

Người của thế giới này đều thích đeo mặt nạ ư?

Thanh tông chủ đeo mặt nạ, Dạ Mặc Uyên đeo mặt nạ, hắn ta cũng đeo mặt nạ?

Nhìn dáng người của hắn ta, sao nàng lại có cảm giác như đã gặp ở đâu đó nhỉ?

“Ngươi là ai, tại sao lại muốn cứu chúng ta?”, Cố Thanh Hy hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK