Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 596

“Cố Thanh Hy, có phải nàng vẫn đang nhớ đến Tư Mạc Phi, Diệp Phong, Dịch Thần Phi và Tiêu Vũ Hiên không?”

Cố Thanh Hy ngây người: “Chuyện này liên quan gì đến bọn họ?”

Không phải lần trước đã giải thích rõ ràng rồi sao?

Bây giờ lại ghen tuông gì nữa?

“Nàng là thê tử của bản vương”, Dạ Mặc Uyên cảnh cáo.

“Ta biết, đợi chàng giải độc xong, chúng ta sẽ hoà ly, hoặc là mãi mãi làm một đôi phu thê có tiếng nhưng không có miếng, đương nhiên nếu chàng muốn, hai chúng ta đều có hứng thú, thì ta cũng không ngại làm lại lần nữa”.

“…”

Mỗi khi Cố Thanh Hy nói một câu, sắc mặt Dạ Mặc Uyên sẽ tối đi một chút.

Nữ nhân này…

Nàng xem hắn là cái gì?

Xem bản thân là cái gì?

Trinh tiết của nữ nhân quan trọng hơn tất cả mọi thứ, nhưng nàng lại chẳng hề để tâm, tựa như chỉ cần nàng vui, nàng làm với ai cũng được.

“Vương gia, có phải chàng nên buông ta ra rồi không”.

Cố Thanh Hy đẩy một cái, người Dạ Mặc Uyên tựa như tường đồng vách sắt, hoàn toàn không đẩy được.

Dạ Mặc Uyên đột nhiên bá đạo ôm chặt lấy nàng, hôn lên môi nàng.

Cố Thanh Hy ngạc nhiên.

Không ngờ nam nhân này…

Thật sự dám làm gì nàng.

Cố Thanh Hy ra sức giãy giụa, nhưng nàng càng giãy giụa, Dạ Mặc Uyên lại hôn càng dữ dội.

Dưới nỗi tức giận, Cố Thanh Hy giơ chân đạp một phát vào chỗ kia của hắn.

“Shhh…”

Dạ Mặc Uyên đau đến mức hít sâu một hơn, tức giận trợn mắt nhìn nàng.

“Nàng muốn ta đoạn tử tuyệt tôn sao?”

“Bản tiểu thư không thích bị ép, cũng không thích nằm dưới, ta thích nằm trên”.

Dứt lời, hai tay nàng ôm lấy cổ Dạ Mặc Uyên, bắt đầu phản công.

Dạ Mặc Uyên muốn sụp đổ đến nơi.

Ai nói cho hắn biết hắn cưới phải kiểu người gì đây?

Tại sao hắn cảm giác bản thân mới là một nàng dâu nhỏ vậy.

Trong xe ngựa hình ảnh kiều diễm.

Lão bá lái xe đỏ bừng cả mặt.

Vào lúc bọn họ muốn tiến hành bước cuối cùng, xe ngựa tông phải đá, suýt chút bị lật.

Cố Thanh Hy ngồi không vững, suýt ngã ra khỏi xe ngựa.

Dạ Mặc Uyên sa sầm mặt: “Nếu còn dám tông phải đá, coi chừng bản vương lột da ngươi”.

“Vâng vâng vâng…”

Dạ Mặc Uyên bực bội.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK