Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 232

Cố Thanh Hy đỡ bà ta ngồi xuống, không thể để bà ta cứ đứng tiếp đãi mãi thế được.

Trong lúc đỡ bà ta, Cố Thanh Hy tranh thủ bắt mạch trên tay bà ta.

Diệp bà trúng loại độc lạ, hơn nữa còn là nhiều loại độc lẫn lộn với nhau, trong đó còn có một loại là Diêm Vương Cụ.

Trong lòng Cố Thanh Hy liền dậy sóng.

Diêm Vương Cụ không phải là loại độc chết người, nhưng cứ bảy ngày sẽ phát tác một lần, lúc phát tác sẽ sống không bằng chết, ngay cả Diêm Vương cũng sợ, nên được gọi là Diêm Vương Cụ.

Điều tồi tệ nhất là loại độc này không có thuốc giải.

Ngay đến nàng cũng khó chế ra được thuốc giải.

Là kẻ nào nhẫn tâm như vậy, hạ loại độc tàn nhẫn như thế với một bà lão mù?

Nghe thấy là bạn đồng môn của Diệp Phong, Diệp bà có vẻ cực kỳ vui mừng, bắt đầu nói nhiều hơn.

“Diệp Phong nhà chúng ta là người sống hướng nội, luôn chỉ có một mình, ta còn nghĩ nó vào học viện cũng không có bạn, không ngờ cô nương vậy mà lại không ghét bỏ”.

“Bà nói gì vậy, mặc dù Diệp Phong ít nói, nhưng hắn tốt bụng, tài văn chương xuất sắc, rất nhiều người trong học viện đều thích hắn”.

Diệp bà vui mừng khôn xiết, kích động nắm tay Cố Thanh Hy: “Thật sao? Người của học viện các cô có thể chấp nhận Diệp Phong sao?”

Bàn tay của bà ta thô ráp đầy vết chai, có thể thấy ngày xưa đã làm không ít việc nặng nhọc, quan tâm tới Diệp Phong cũng là xuất phát từ trong tim.

“Đương nhiên rồi, mọi người đều đối xử với hắn rất tốt, nhưng hắn không thích ở chung với mọi người lắm”.

Cố Thanh Hy phát hiện ra mắt của Diệp bà bà trống rỗng, hay nói cách khác, mắt của bà ta không có nhãn cầu.

Có vẻ như đúng như những gì ông chủ quán mì nói, là bị người khác móc mất nhãn cầu.

“Nếu sau này Diệp Phong có chỗ nào đắc tội với các cô, xin các cô khoan dung, đứa trẻ này không biết cách nói chuyện, nhưng tâm địa thực sự rất tốt”.

“Chắc chắn rồi, phải rồi, cha mẹ của Diệp Phong đâu, sao không nhìn thấy bọn họ, cũng không thấy Diệp Phong nhắc tới”.

Diệp bà bà buông tay, niềm vui trên gương mặt bà ta đã nhạt đi rất nhiều: “Đứa trẻ đó mệnh không tốt, từ nhỏ đã không cha không mẹ”.

“Hắn là trẻ mồ côi?”

“Đúng vậy, nhưng nó vẫn luôn tìm kiếm cha mẹ ruột của mình”.

Diệp bà bà thở dài, khuôn mặt hốc hác đầy xót xa: “Từ nhỏ nó đã khao khát tình thân, nhìn thấy những đứa trẻ khác chăm sóc cha mẹ, nó luôn dừng chân nhìn với vẻ hâm mộ, sau này sợ ta lo lắng, không hề thể hiện ra ngoài nữa, nhưng ta biết nó khao khát có cha mẹ hơn ai hết”.

“Bà không phải là bà ruột của hắn sao?”

“Ta cũng mong có được một đứa cháu ruột ngoan như vậy, đáng tiếc ta phúc mỏng, mấy đứa con đều chết yểu cả rồi”.

“Là bà tốt bụng nhận nuôi Diệp Phong sao?”, Cố Thanh Hy cẩn thận dè dặt hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK