Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe nàng tiếp tục tán dóc kìa.

Nàng chắn chắn đang cố ý giả ngu ngơ để ăn thịt hổ.

Tiêu Vũ Hiên thì thầm tự nói: “Lẽ nào nha đầu xấu xí cố tình để khiến mọi người cược tiền với cô ấy, hóa ra cô ấy cố ý giả vờ làm đồ ngốc để thắng được nhiều tiền hơn”.

Lời của Tiêu Vũ Hiên không lớn nhưng toàn trường đều đã nghe thấy.

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Chẳng trách, mỗi lần nàng đều nghĩ hết cách làm người ta cá cược với mình, hóa ra đã sớm đoán chắc rằng mình sẽ thắng.

Cố Tam tiểu thư có chỉ số thông minh thật cao.

Sau đại hội đấu văn này, nàng không những sẽ nổi tiếng khắp thiên hà, còn có được lượng lớn của cải, trực tiếp chen chân vào bảng phú hào của Dạ Quốc.

Kỳ Thánh vô cùng đắc ý khoe: “Nhìn kìa, kia chính là sư phụ ta đó, kinh tài tuyệt diễm biết bao nhiêu, quét ngang trên trời dưới đất không địch thủ, lợi hại không?”

Sứ thần Sở Quốc thoáng chốc không biết nên trả lời như thế nào.

Chuông Phá Hồn bị người cướp đi, ông ta đắc ý cái gì? Kỳ Thánh là người của Sở Quốc thật hả?
Dạ Hoàng nuốt nước miếng, hơn nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn lại.

Hắn ban cho chiến thần một cọc hôn sự gì vậy?
Hắn có thể đổi ý không?
Tại sao hắn cứ cảm thấy sống lưng ớn lạnh thế?
Cố Thừa Tướng mặt mày hớn hở khen: “Nhìn kìa, đấy là con gái thứ ba của ta đó, ta đã sớm biết con bé cũng không phải là người bình thường”.

Ngô đại nhân cười khẩy: “Thôi đi, còn con gái thứ ba của mình nữa chứ.

Ta nhớ ban nãy người nào đó đã cắt đứt quan hệ với Tam tiểu thư, nàng ta không bao giờ còn là con gái của ông nữa”.

Nụ cười của Cố Thừa Tướng chợt cứng lại, thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ, ông ta ức chế ngậm miệng lại.

Con ngươi đầy cưng chiều của Dịch Thần Phi có chút lo lắng, chỉ là không ai biết hắn ta đang lo lắng cái gì.


Đôi mắt Thượng Quan Sở tràn ngập vẻ phức tạp và khó hiểu, không nhìn ra được cái gì, còn Từ phu tử lại kích động hét lên.

“Ta biết ngay Cố Tam tiểu thư không giống người thường mà, các ngươi không biết chứ khi nàng ta vừa đến học viện đã đọc lên được bài thơ Thử Ly đã sớm thất truyền”.

“Ta cũng nghe nói chuyện Thử Ly, nhưng còn tưởng rằng nàng ta chỉ là vừa hay nhìn thấy Kinh Thi thượng cổ.

Có điều, Kinh Thi Vương Phong đã thất truyền hơn một ngàn năm, không còn bất cứ điển tịch gì nữa, ngay cả chữ viết cũng biết mất, sao nàng ta có thể biết bài thơ Thử Ly cơ chứ? Trừ khi nàng ta biết chữ thượng cổ”.

“Trời ơi, ngay cả chữ cổ đại cũng biết, cũng quá lợi hại ấy chứ.

Chẳng trách nàng ta tài ba như vậy, cũng không biết sư phụ của nàng ta là ai”.

“Nghe nói Cố Tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng gần như chưa bao giờ đi học, ngay cả phu tử cũng không có”.

“Cái gì mà không có phu tử, chẳng phải nàng ta đã đến học viện Hoàng Gia học mấy ngày rồi sao? Chắc chắn là học viện Hoàng Gia dạy rồi”.

“Học viện Hoàng Gia không hổ là học viện Hoàng Gia, ta cũng phải cố gắng tranh thủ vào đó học mới được”.

“Đáng tiếc Cố Tam tiểu thư đã được chỉ hôn cho chiến thần, không thì ta cũng muốn cầu hôn nàng ta”.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK