Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 386

Diệp Phong cười nói: “Ta còn nấu một ít cháo, phu nhân có muốn nếm thử không? Rất ấm bụng đấy!”

“Vậy à?”

Hoàng hậu Sở Quốc cầm thìa múc một ít, trong cháo có thêm vào đậu gà, hạt ý dĩ, đậu đỏ,… không biết đã làm như thế nào mà hương vị rất ngon ngọt, không ngấy, vừa vào miệng lập tức tan. Thật sự rất ngon!

“Công tử còn nhỏ tuổi mà tài nấu ăn thật đáng kinh ngạc, sau này ai gả cho ngươi thì đúng là có phúc”.

Nụ cười trên môi Diệp Phong cứng lại.

Hắn ta dơ bẩn như vậy thì sao dám hi vọng lấy vợ sinh con.

Trước kia, hắn ta học nấu ăn cũng chỉ vì muốn ít bị đánh hơn mà thôi.

Diệp Phong gắp một miếng đậu hủ, định đặt vào chén hoàng hậu, nhưng mãi vẫn không có can đảm, đến cuối cùng, hắn đành bỏ vào chén mình.

Có thể dùng điểm tâm với mẹ ruột của mình đã là chuyện hạnh phúc nhất trên đời rồi, hắn ta rất thỏa mãn.

Trong chén bỗng dưng có thêm một cây nấm, kế đó, giọng nói dịu dàng của hoàng hậu Sở Quốc vang lên bên tai hắn ta.

“Trông ngươi hơi gầy, nên ăn nhiều một chút!”

Ngoại trừ cây nấm kia, hoàng hậu Sở Quốc còn múc cho hắn một chén cháo.

Bà ấy mỉm cười hòa ái, không hề có một chút thái độ cao quý của bậc mẫu nghi thiên hạ, trái lại, trông như một người mẹ hiền: “Mau ăn đi, để nguội sẽ không ngon!”

“Cảm ơn”, Diệp Phong nghẹn ngào.

Hắn ta cúi đầu, không dám nhìn hoàng hậu Sở Quốc, e ngại bà ấy sẽ thấy điều khác thường của mình.

Trước đó, hắn ta vẫn luôn dùng tay áo để che đi vết thương trên mu bàn tay mà mình đã cắn hôm qua, lúc này, bởi vì sự dịu dàng của hoàng hậu Sở Quốc mà hắn bất giác quên mất việc này, để lộ vết thương trên hai mu bàn tay.

Trên mu bàn tay là vết răng cắn, dù không còn chảy máu nhưng nhìn thấy vẫn phải giật mình.

Vừa thấy, hoàng hậu Sở Quốc cũng phát hoảng.

“Tay ngươi sao thế?”

Diệp Phong vội giấu tay mình đi, ánh mắt lộ vẻ né tránh: “Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, không cẩn thận cắn trúng, hai ngày nữa sẽ khỏi”.

“Bị thương nghiêm trọng như vậy thì sao là nhỏ được. Hạnh Nhi, mau lấy hòm thuốc đến đây”.

“Vâng”.

“Đứa nhỏ này, ngươi đã lớn như vậy mà còn không biết tự chăm sóc bản thân, lỡ như miệng vết thương bị nhiễm trùng thì phải làm sao?”

Bà ấy cầm lấy tay Diệp Phong, cẩn thận giúp hắn ta xử lý vết thương, rồi lại bôi thuốc. Trong lúc đó, hoàng hậu Sở Quốc không khỏi lộ vẻ đau lòng.

Vốn dĩ Diệp Phong muốn từ chối, nhưng hắn ta sợ bà ấy tổn thương nên chỉ có thể để mặc bà ấy.

Ngoại trừ Cố Thanh Hy, đây là lần đầu tiên hắn ta cảm nhận được người băng bó cho mình xem mình như trân bảo, sợ không cẩn thận sẽ làm mình đau.

Cảm giác được che chở như thế này khiến hắn ta luyến tiếc.

“Là ai cắn ngươi?”

“Không… không có!”

“Đứa nhỏ ngốc, dù tâm trạng có tệ cỡ nào thì cũng không được cắn tay mình”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK