Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 406

Thi thể đầy đất, ngã la liệt trên mặt đất, máu tươi từ trên người bọn họ chậm rãi chảy xuống, tụ thành những con sông, chảy qua bên chân bọn họ.

Thôn đã bị đốt cháy, nhìn quanh không tìm ra được một căn nhà nào hoàn chỉnh. Trên mái ngói, hai ba con quạ dừng lại, phát ra tiếng quạc quạc.

Đáy mắt Cố Thanh Hy đau xót.

Trong số thi thể đó có ông chủ quán mì, có thôn trưởng, còn có rất nhiều người rất quen mắt, mỗi một người đều bị chém mười mấy nhát đao, máu chảy quá nhiều mà chết, ngay cả ông lão tám mươi tuổi và đứa trẻ còn bọc tã cũng không tha.

Đây là thảm án nhân gian.

Bàn tay Cố Thanh Hy siết chặt kêu răng rắc.

Gương mặt Diệp Phong trắng bệch không còn chút sắc máu. Hắn ta hầu như không dám đi xem những thi thể kia. Mỗi một người ở đây đều đối xử với hắn ta như người thân.

Hắn ta vừa lảo đảo chạy về nhà mình, vừa run rẩy lẩm bẩm.

“Bà bà… bà bà…”

Cố Thanh Hy run tay, hét lên: “Tiêu Vũ Hiên, Tiêu Vũ Hiên ngươi ở đâu… chưa chết thì kêu một tiếng cho ta”.

Cố Thanh Hy vừa tìm kiếm Tiêu Vũ Hiên trong đống thi thể vừa hét lớn. Lúc này, nàng không còn kiêu ngạo như trước kia nữa, chỉ có sợ hãi.

Sợ Tiêu Vũ Hiên cũng như bọn họ, máu chảy quá nhiều mà chết.

Nàng giống như con ruồi không đầu, tìm loạn khắp nơi, sự sốt ruột trong mắt làm thế nào cũng không che giấu được.

Dạ Mặc Uyên khó chịu trong lòng.

Nàng và Tiêu Vũ Hiên thật sự là hảo hữu sao?

Lúc hắn xảy ra chuyện, nàng đã từng lo lắng như vậy chưa?

Không biết vì sao, hắn đột nhiên ghen với Tiêu Vũ Hiên.

Ít nhất hắn ta có một vị trí ở trong lòng Cố Thanh Hy.

Dạ Mặc Uyên sầm mặt.

Nhưng Tiêu Vũ Hiên ở không xa mình đầy thương tích, được thuộc hạ của Dạ Mặc Uyên dìu đỡ đã đỏ mắt lên, chưa bao giờ hắn ta cảm thấy lòng mình ấm áp như vậy.

“Nha đầu xấu xí”.

Hắn ta yếu ớt gọi một tiếng.

Cô gái này vẫn quan tâm đến hắn ta, không uổng hắn ta chịu nhiều nhát đao như vậy.

Nghe tiếng Tiêu Vũ Hiên, lại nhìn thấy hắn ta đứng ở phía xa, vẫy tay gọi nàng.

Cố Thanh Hy tức giận, xông tới đấm hắn ta một cái.

“Chưa chết cũng không đáp một tiếng, ngươi muốn về trời à!”

Tiêu Vũ Hiên bị đau, nếu không phải có người dìu, e rằng đã ngã xuống đất.

Hắn ta cười nói: “Nha đầu xấu xí, cô muốn mưu sát huynh đệ à, ra tay nặng như vậy, ta không bị bọn họ giết chết cũng bị cô đánh chết”.

Cố Thanh Hy thở phào, liếc nhìn vết thương của hắn ta. Trên người hắn ta có năm sáu nhát đao, còn bị nội thương, may là những vết thương đó không phải vết thương chí mạng, chỉ là mất máu quá nhiều mà thôi.

“Bà bà… bà không được xảy ra chuyện, bà bà…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK