Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 956

Cố Thanh Hy giật mình, búng búng vào người nó: “Tiểu Cửu Nhi, ngươi sao thế?”

“Con rắn thối tha kia là của ngươi?”

Đột nhiên, một giọng nói trong veo nhưng lạ hoắc vang lên.

Cố Thanh Hy quay đầu nhìn sang.

Đó là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, mặt nhỏ, mày liễu, làn da trắng muốt, đôi mắt to đen láy chớp chớp.

Y phục của nàng ta giống hệt như y phục của người dân tộc thiểu số, thắt hai bím tóc, trông rất trẻ trung và phóng khoáng, vô cùng ưa nhìn.

“Ngươi là ai?”

Cố Thanh Hy không khỏi tỏ ra cảnh giác.

Cô gái này im lặng xuất hiện, thế mà nàng hoàn toàn không phát hiện ra.

Nếu không phải vì võ công của nàng ta quá cao thì chắc hẳn nàng ta có điểm gì đó hơn người.

Mà nàng ta trông qua cũng chỉ tầm hai mươi mấy, cho dù võ công cao đến mấy, cũng không cao đến mức nào được.

“Ta là Khởi La, ngươi là chủ nhân của con rắn thối tha kia à? Nó nhìn trộm ta tắm”.

Khởi La tố cáo như thế, trong lòng chỉ muốn chém nó nát ra.

“Xin lỗi ngươi nhiều ha, ta sẽ đưa con rắn này đi”.

Cố Thanh Hy xách theo Tiểu Cửu Nhi, quay người định rời khỏi căn phòng này, không muốn rước thêm rắc rối gì.

Nhưng Hoa Khởi La ngăn nàng lại: “Nhưng nữ nhân và xà thụ thụ bất thân, nó nhìn ta rồi thì phải làm sao?”

“Thế ngươi muốn làm thế nào? Nhìn lại nó? Hay là gả cho nó?”

Hoa Khởi La nghẹn họng, một con rắn có gì hay mà nhìn, thú cưng của thánh nữ tỷ tỷ đẹp hơn nó nhiều, đã vậy đẳng cấp cũng cao hơn nhiều.

Nàng ta càng không thể gả cho một con rắn được.

Cố Thanh Hy nhéo nhéo gương mặt tròn trịa bụ bẫm của nàng ta, mỉm cười nói: “Cùng lắm đợi khi nào nó tỉnh, ta thay ngươi đánh nó một trận”.

Hoa Khởi La gạt tay nàng ra, hai tay chống hông, tố cáo rằng: “Ta là sứ giả Khởi La – một trong tứ đại thánh sứ của Băng tộc, thánh nữ tỷ tỷ nhéo mặt ta thì thôi, ngươi dựa vào cái gì mà đòi nhéo mặt ta”.

“Bởi vì gương mặt của ngươi vừa mịn màng vừa mềm mại vừa bụ bẫm, ai trông thấy cũng muốn nhéo”.

Câu này được thốt ra khiến Hoa Khởi La sững người.

Câu này… sao nghe quen thế nhỉ?

À phải rồi, hình như thánh nữ tỷ tỷ cũng từng nói câu này.

“Ngươi là ai thế?”

“Hờ, qua bao nhiêu lâu mới biết phải hỏi tên ta à, không cảm thấy muộn quá rồi sao?”

Cố Thanh Hy lắc đầu mỉm cười, cảm thấy đau buồn thay cho trí thông minh cho nàng ta.

Một trong tứ đại thánh sứ?

Nghe có vẻ như địa vị rất cao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK