Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 503

“Làm gì cũng lấy thân phận ra thế không vui, ngồi ngoài đây như người bình thường cũng được, đông người càng vui”.

Thanh Phong không dám nói lại, chủ tử không thích những nơi ồn ào, nên dù chủ tử là chiến thần, thì những người được nhìn thấy hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ở ghế ngồi bình thường của hàng bán đấu giá, mọi người tập trung ngồi lại rất đông, hắn ta sợ chủ tử không quen.

Dạ Mạc Uyên chịu đựng gian khổ, chỉ thản nhiên nói: “Ngồi đây đi”.

“Rõ”.

Hàng bán đấu giá chia thành ba tầng.

Tầng thứ nhất là ghế ngồi bình thường, tầng thứ hai là nhã gian phòng riêng, tầng thứ ba thì nghe nói chưa có ai được lên, nên không ai biết tầng thứ ba đó thế nào.

Bàn đấu giá được đặt ở ngay trước lầu một, từ trên lầu nhìn xuống, có thể thấy rất rõ, nhưng người ở lầu một lại phải rướn cổ lên xem.

Cố Thanh Hy tinh mắt phát hiện, Cố Thừa tướng, Cố Sơ Vân và Trạch Vương cũng tới.

Ngoài họ ra, còn có Thượng Quan Sở.

Cố Thừa tướng ngồi ở ghế bình thường, Trạch Vương thì ngồi trên nhã gian lầu hai, nếu không phải họ đi ngang qua thì cũng không phát hiện được.

“Nghe nói buổi đấu giá hôm nay có hai viên Dưỡng Huyết Đan, dù bị thương nặng cách mấy thì nuốt một viên vào là có thể hồi phục”.

“Đâu chỉ có thế, nghe nói còn có Ôn Nguyên Châu, đó là phương thuốc chữa thương thượng phẩm, cả thiên hạ này chỉ có hai viên, một viên nằm trong tay hoàng hậu Sở Quốc, một viên nằm trong tay viện trưởng học viện Hoàng gia, nhưng trước khi viện trưởng bị hại đã đưa Ôn Nguyên Châu cho hung thủ giết người là Diệp Phong, nhưng không biết tại sao cuối cùng lại rơi vào tay hàng bán đấu giá”.

“Ngươi cũng đã nói Diệp Phong là hung thủ giết người rồi, có lẽ Diệp Phong cố tình tranh thủ hảo cảm của viện trưởng để lừa được Ôn Nguyên Châu, sau đó bán Ôn Nguyên Châu đi, giết chết viện trưởng”.

“Khả năng này không cao, người ta đồn Diệp Phong không phải là hung thủ rồi cơ mà?”

“Tin đồn đâu phải là sự thật, theo ta thấy, tên Diệp Phong đó cũng không phải thứ gì tốt lành”.

“…”

Cố Thanh Hy nghe lời bàn tán của bọn họ, sắc mặt dần tối đen.

“Keng keng keng…”

Tiếng chuông gõ vang, chứng tỏ buổi đấu giá chính thức bắt đầu.

Một nữ tử với gương mặt xinh xắn sải bước chân quyến rũ đi tới, cười mị hoặc.

“Hoan nghênh mọi người đã đến tham gia hội đấu giá, ta là Tiểu Lộ, là người sẽ chủ trì buổi đấu giá hôm nay”.

Tay cầm chén nước của Cố Thanh Hy chợt run lên.

Lời mở đầu này sao nghe giống người dẫn chương trình thời hiện đại quá vậy?

Lỗ tai nàng xuất hiện ảo giác ư?

“Chắc mọi người đã nắm được quy tắc của buổi đấu giá rồi. Thứ nhất, khách đến đấu giá được vật phẩm rồi, Phong Tương sẽ hộ tống suốt quá trình sau đó, để họ có thể an toàn về đến nhà”.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu nói: “Đấu giá Phong Tương này nói cái gì thế, lại dám nói là mình sẽ hộ tống khách nhân về an toàn, nhỡ trên đường bảo vệ không may bị cướp thì sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK