Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 377

“Phu nhân, tiểu thiếu gia đã mất tích nhiều năm rồi, dù lúc này ngài ấy có đứng trước mặt người thì e là người cũng không thể nào nhận ra được, việc này nên làm sao?”

“Năm đó tuy rằng ta hôn mê vì khó sinh, thế nhưng trước khi thiếp đi, ta đã nhìn thấy trên bả vai phía bên trái của hắn có một đóa mai vừa chớm nở, lúc đó ta còn nghĩ một đứa bé trai sao lại có một cái bớt hình hoa mai trên vai được?”

Mai… bớt hoa mai?

Hô hấp của Diệp Phong bỗng nhanh hơn.

Gần như hắn ta phải dùng hết sức mới khiến bản thân đứng vững phía sau cánh cửa.

Cơ thể lạnh như băng dán sát ván cửa, cứ như nếu không có cánh cửa này thì hắn ta không thể nào đứng được.

Vai trái của hắn ta…

Cũng có một cái bớt hình hoa mai, và còn là nụ mai vừa chớm nở.

Bà từng nói từ khi chào đời, hắn… đã có…

“Chỉ dựa vào một cái bớt hình hoa mai là có thể nhận ra thiếu gia ư? Lỡ đâu có người bày trò thì sao?”

“Không thể nào, đóa hoa mai kia không giống với những bông hoa mai khác, so với hoa mai bình thường thì nó thiếu đi một cánh, ngoại trừ ta và bà đỡ, không ai biết chuyện này”.

“Vậy thì cứ dứt khoát để hoàng… à không, để lão gia cho người tìm kiếm tất cả những người có bớt hoa mai trong thiên hạ là được”.

“Không được, lỡ như để kẻ có mục đích biết được, sợ là sẽ gây bất lợi cho Lâm nhi”.

“Phu nhân, nếu không tìm như vậy thì… thì… làm sao biết ai mới là tiểu thiếu gia. Bớt hoa mai nổi lên trên vai, chúng ta không thể lột quần áo của người khác mỗi khi gặp được”.

“Ngoại trừ cái bớt kia, ta còn tự tay thắt một cái nơ bướm đeo cho nó. Đó là một bộ nơ, cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhưng nó là tín vật đính ước của ta với lão gia. Ta từng nghĩ sẽ đem cái nơ còn lại đưa cho thê tử tương lai của hắn”.

Nói xong, hoàng hậu Sở Quốc lấy từ trong ngực áo ra một cái nơ bướm.

Nơ bướm được thắt rất đẹp, tuy nhiên, không biết có phải vì được đem ra mân mê một khoảng thời gian dài hay không, mà nó đã sớm bị vuốt thẳng rồi, có thể thấy được chủ nhân xem nó là bảo bối.

Xuyên qua khe cửa, khi nhìn thấy cái nơ con bướm kia, Diệp Phong cảm thấy cực kỳ chua xót.

Dường như hắn ta có thể cảm giác được nổi đau đớn vì mất con của vị phu nhân này.

Hắn ta không có nơ bướm, chỉ có một cái bớt hoa mai, và cũng không biết trước đó trên người mình có đeo một cái nơ bướm hay không.

Bà chưa từng nói đến việc đó, các cô chú cũng chưa từng nhắc đến.

Nhưng hắn ta có thể xác định… người phụ nữ trước mắt rất có thể là mẹ ruột của mình.

Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, hắn ta vẫn luôn tìm kiếm cha mẹ ruột của mình, hôm nay, người đang đứng trước mắt, Diệp Phong thật sự không cách nào kiềm chế nỗi sự phấn khích trong lòng.

Hắn ta vừa mừng lại vừa lo, đủ loại cảm xúc đan vào nhau, cuối cùng tụ lại thành một dòng nước mắt, tí tách rơi xuống.

“Phu nhân, đại phu nói người nhớ con thành bệnh, nếu không điều chỉnh tâm trạng cho thật tốt, e là… Hạnh Nhi cầu xin phu nhân, xin người đừng tự trách nữa, tiểu thiếu gia bị người ta cướp đi, sao có thể trách phu nhân được, đáng trách chính là lũ… giặc cướp độc ác kia”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK