Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1171

“Chỉ cần bây giờ ngươi đưa chúng ta đến Oa Nhân quốc thì tất cả heo nướng ở Dạ Vương phủ ngươi có thể ăn bao nhiêu tùy ý”.

“Xì…”

Đôi mắt to như chuông đồng của Tiểu Cửu nhi sáng lên ngay lập tức, nó cũng lập tức lấy lại được tinh thần.

Thịt heo nướng…

Ăn bao nhiêu tùy ý?

Nó thích.

Cố Thanh Hy kéo tay áo hắn nói: “Ta không sao, chàng… chàng cũng… ăn chút gì đi”.

Tâm trạng căng thẳng của Dạ Mặc Uyên hơi buông lỏng, hắn nói: “Ta không đói, nàng đã bị bỏng rất nặng, phải nhanh chóng đi tìm đại phu chữa trị cho nàng”.

Cố Thanh Hy nhìn về hướng hang băng sụp đổ, trong mắt hiện lên một niềm đau xót.

Chỉ một động tác của nàng cũng khiến cho Dạ Mặc Uyên biết nàng đang nghĩ gì.

Hắn hỏi: “Thanh Phong Giáng Tuyết, các ngươi có tìm được Ôn Thiếu Nghi không?”

“Bẩm chủ nhân, vùng đất Cực Bắc quá lớn, thuộc hạ đã phái rất nhiều nhóm chia ra tìm kiếm chủ nhân và vươn phi, nhưng ngoại trừ Tiểu Cửu nhi thì thuộc hạ cũng không nhận được tin tức của người nào khác ở đây”.

“Còn Tiểu Cửu nhi ngươi thì sao, ngươi có tìm thấy Ôn Thiếu Nghi không?”

Tiểu Cửu nhi lắc lắc đầu.

Hôm đó nó ăn quá no, lại lăn ra ngủ, không ngờ hang băng lại sập xuống đột ngột, nếu như nó không chạy nhanh thì bây giờ nó đã mất mạng rắn rồi.

Sau đó nó không ngừng tìm kiếm chủ nhân của mình, mệt muốn chết mà vẫn không tìm thấy tung tích của chủ nhân.

Cho đến khi… cho đến khi nó gặp Thanh Phong và Giáng Tuyết.

Thanh Phong và Giáng Tuyết đã cùng nó lục soát quanh khu vực này, cuối cùng mới có thể tìm được chủ nhân của nó.

Giáng Tuyết nhíu mày nói: “Nhưng có một việc rất quái lạ, xung quanh đây có một vài mảnh vải đỏ vương vãi, vải đỏ giống như là của vương phi, thuộc hạ nhìn thấy vải đỏ mới nghi ngờ chủ nhân cùng vương phi đang ở gần đó”.

Giáng Tuyết mang mảnh vải đỏ ra.

Mảnh vải đỏ đúng là một góc y phục của Cố Thanh Hy, chắc hẳn nó đã rách ra khi bọn họ bị cuốn xuống dưới.

Nhưng…

Trận tuyết lở rất lớn.

Cho dù mảnh vải đỏ có bị rách ra thì nó cũng phải bị nhấn chìm rồi mới đúng, sao nó có thể nằm trên mặt tuyết được?

Giáng Tuyết giải thích: “Cũng không phải nó nằm sẵn trên tuyết mà nó thật sự đã bị vùi lấp. Thuộc hạ vô tình tìm được nó khi đang đào tuyết”.

Dạ Mặc Uyên gật đầu, nhìn về phía Cố Thanh Hy.

Hai người bọn họ đều biết Băng cốc là nơi chịu ảnh hưởng nặng nhất, khu vực đó lại rộng lớn, cho dù Tiểu Cửu nhi có lợi hại đến đâu cũng không thể mang được Ôn Thiếu Nghi nhảy ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK