Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 399

“Hơ… Vương gia có chuyện gì sao?”, Cố Thanh Hy mê man nhìn hắn.

Nhìn bộ dạng nàng như vậy, cơn giận của Dạ Mặc Uyên lại dâng lên mấy tầng.

“Thanh Phong, Giáng Tuyết, đưa nàng về”.

Phù Quang chắn ở trước mặt, lạnh lùng nhìn Thanh Phong, Giáng Tuyết, làm hết trách nhiệm của một hộ vệ.

Dạ Mặc Uyên rít ra một câu từ kẽ răng: “Đây là chuyện giữa ta và nàng, nếu Tu La Môn dám can thiệp vào, bản vương sẽ không ngại huyết tẩy Tu La Môn”.

“Vương gia, ngài coi Tu La Môn của bọn ta là trái hồng mềm hay sao?”, Phù Quang không lớn tuổi, còn mang gương mặt trẻ con thanh tú, nhưng khí thế lại rất mạnh.

Cố Thanh Hy vươn vai, giả vờ trách cứ: “Tiểu Phù Quang, chuyện này là ngươi không đúng, vừa rồi tốt xấu gì Vương gia cũng đã cứu chúng ta, sao chúng ta có thể lấy oán báo ân chứ”.

Phù Quang lui xuống, chỉ là đôi mắt trong veo vẫn luôn nhìn chằm chằm Dạ Mặc Uyên.

“Vương gia, không biết trận gió nào đưa ngài tới đây?”

“Ha, đừng nói cô quên hai ngày nữa là ngày đại hỉ của chúng ta. Ngày đại hỉ của bản vương, Vương phi lại không thấy tung tích, cô muốn bản vương trở thành trò cười của toàn thiên hạ sao?”

Nàng biết Dạ Mặc Uyên không thể nào vô duyên vô cớ nghìn dặm xa xôi chạy tới cứu nàng.

Nghĩ đến hôn sự này, Cố Thanh Hy chỉ cảm thấy đau đầu.

Cố Thanh Hy đang định nói chuyện, Diệp Phong đột nhiên tái mặt, kinh hãi lên tiếng: “Thôn Tiểu Hà, bà bà gặp nguy hiểm, ta phải về thôn Tiểu Hà trước”.

Cố Thanh Hy thu bớt vẻ cười đùa, hạ giọng nói: “Ý ngươi là Lan kỳ chủ sẽ gây tổn hại cho bà bà ngươi?”

“Phải, ông ta chưa bao giờ là người nhân từ”, Diệp Phong gật đầu một cách rất chắc chắn.

Không chỉ có bà bà hắn ta, rất có khả năng người dân thôn Tiểu Hà cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Diệp Phong nắm chặt bộ quần áo màu xanh nhạt trong tay, cặp mắt lạnh lùng trong trẻo bỗng trở nên đau xót, trả quần áo lại cho hoàng hậu Sở Quốc.

“Phu nhân, ta có chuyện gấp phải rời đi trước, bộ quần áo này xin trả lại cho người”.

Trải qua chuyện như vậy, hoàng hậu Sở Quốc chắc cũng biết hắn ta chỉ là một người hầu thân phận thấp kém.

E rằng nói chuyện với hắn ta cũng là một sự sỉ nhục đối với bà ấy.

Hoàng hậu Sở Quốc lắc đầu, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của hắn ta, trên mặt nở nụ cười ấm áp hiền từ: “Ngươi mặc rất đẹp, bộ quần áo này để ở chỗ ta cũng không có ích gì, nếu ngươi thích thì số quần áo này tặng hết cho ngươi”.

“Phu nhân…”, Diệp Phong nghẹn ngào.

Lần từ biệt này rất có khả năng sẽ là vĩnh biệt.

Mỗi một ngày hắn ta còn sống đều là ông trời ban đặc ân cho hắn ta mà thôi.

Vành mắt của hoàng hậu Sở Quốc bỗng đỏ lên, khóe mắt bà ấy tràn lệ nóng, nhưng vẫn nở nụ cười: “Nếu ngươi không chê thì có thể coi ta như mẫu thân của ngươi, chỉ cần ngươi mệt rồi, kiệt sức rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể đến chỗ ta”.

Cơ thể Diệp Phong cứng đờ.

Hầu như là cố hết sức mới kìm nén được nước mắt của mình.

“Đa tạ phu nhân quý mến, chỉ là Diệp Phong vô phúc hưởng thụ”.

Hắn ta vừa dơ bẩn vừa xui xẻo, người đi cùng hắn ta đều không có kết cục tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK