Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 659

Hắn ta đã trải qua điều gì ư?

Hay hắn ta cũng là người của Ngọc tộc như mẫu phi của hắn?

Trên đời này chỉ có người trúng huyết chú, độc của huyết chú phát tác hoàn toàn mới có thể từ mái tóc đen biến thành trắng như tuyết trong vòng một đêm.

Nếu mái tóc đen của hắn ta vì trúng huyết chú mới thành trắng, chẳng phải cho thấy đại nạn của hắn ta đã sắp đến?

Tu La Môn có quan hệ gì với Ngọc tộc?

Li Lạc dò hỏi: “Chủ tử, có cần thuộc hạ đi điều tra mối quan hệ giữa Tu La Môn và Ngọc tộc không ạ?”

“Không cần. Nếu Tu La Môn thật sự là một cứ điểm để Ngọc tộc che giấu thân phận, dù ngươi có điều tra thế nào cũng không tra ra được”.

“Vâng…”

Li Lạc đứng bên cạnh, không dám lên tiếng, lặng lẽ thương cảm cho Thanh tông chủ.

Hình ảnh mẫu phi của chủ tử chết thảm năm xưa vẫn còn ở ngay trước mắt.

Hình ảnh đó thực sự quá tàn nhẫn, mong rằng Thanh tông chủ không phải trúng huyết chú.

“Cố Thanh Hy đâu rồi, sao nàng ấy không đến?”

Nữ nhân này mới giải độc cho hắn được một nửa đã bỏ? Có ai làm nghề y như nàng không?

“Chuyện này… Chắc là vương phi sợ tới đây sẽ dẫn kẻ địch đến nên mới chuyển hướng về khe núi phía Tây”.

Chết tiệt, nếu hắn muốn khôi phục hai chân thì phải tiếp tục ngâm thêm vài ngày, võ công cũng không thể khôi phục.

“Phái thêm một ít người bảo vệ nàng ấy, nữ nhân này không để người ta bớt lo được mà”.

“Vâng”.

“Tình hình chiến đấu bên ngoài sao rồi?”

“Bẩm chủ tử, Thiên Phần tộc và Ma tộc đang đối đầu với rất nhiều ma thú cấp sáu, tổn thất nặng nề. Thiên Phần tộc mất mấy vị trưởng lão, hai vị kỳ chủ của Ma tộc cũng bị thương nặng, tứ đại kim cang chết thảm vài người”.

“Sau đó họ đã đoàn kết nhất trí với nhau. Sau khi liều mạng giết chết ma thú cấp sáu, họ đã đột nhập vào cửa ải thứ nhất của cửa núi Hồ Lô. Nhưng trong cửa ải thứ hai, tất cả họ đều bị thương nặng, thi thể bị vứt lần lượt ra ngoài. Thuộc hạ sợ họ phát hiện, không dám đến quá gần nên không biết trong đó xảy ra chuyện gì”.

Dạ Mặc Uyên hỏi: “Còn người của Đan Hồi cốc?”

Hắn không tin người của Đan Hồi cốc đi nghìn dặm xa xôi đến núi Hồ Lô Huyết chỉ để hái thuốc.

Nhiệt độ ở đây quá cao, trừ những nơi được kết giới bao phủ, nếu không thì không ngọn cỏ nào mọc được, có thể hái thuốc gì chứ?

“Tiếp tục theo dõi họ”.

“Vâng”.

Bỗng nhiên, cửa núi Hồ Lô Huyết vọng lại tiếng ầm ầm thật lớn, kèm theo đó là tiếng rồng ngâm vang vọng đất trời.

Dạ Mặc Uyên chợt ngẩng đầu lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK