Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 394

Pháo hoa không màu, không vị, lúc nổ cũng không phát ra âm thanh. Đây là tín hiệu cầu cứu quy mô cao nhất của Tu La Môn, tất cả thành viên Tu La Môn đang ẩn náu gần đó đều sẽ đến.

Phù Quang cười khẩy.

Muốn giết môn chủ của họ, trừ phi bước qua thi thể của tất cả thành viên Tu La Môn.

“Ngông cuồng, hôm nay ta sẽ lấy mạng của ngươi trước”.

Ầm…

Khí thế mạnh mẽ đột nhiên phóng ra, các hoà thượng ở cách đó không xa đều không chịu được nằm rạp xuống đất, một số người còn bị gió thổi bay.

Luồng sát khí khổng lồ cuốn thẳng về phía Cố Thanh Hy.

Phù Quang lập tức rút hai thanh kiếm ra, ngưng tụ nội lực vào cả hai thanh kiếm, định dùng nội lực của mình để đỡ sát chiêu kia.

Cố Thanh Hy khịt mũi, cười lạnh lùng, nàng không hề chùn bước khi đối mặt với sát chiêu, thậm chí còn bước lên, hai tay cuốn theo sương độc đánh tới.

“Ầm…”

Luồng sát khí tử vong còn chưa tới trước mặt Cố Thanh Hy đã bị đánh tan một cách dễ dàng.

Cách đó không xa, một giọng nói trầm thấp, từ tốn nhưng uy nghiêm chậm rãi vang lên.

“Ai dám giết vị hôn thê của bản vương?”

Mọi người ngẩng đầu lên thì thấy Thanh Phong và Giáng Tuyết đẩy một chiếc xe lăn từ từ bước đến.

Người nam nhân trên xe lăn đeo mặt nạ quỷ, không thấy rõ diện mạo, chỉ để lộ đôi môi mỏng đang mím lạnh lùng, đôi mắt sắc bén, tàn nhẫn như một cái động không đáy, khiến người ta không thể nhìn thấu, không thể đoán được đó rốt cuộc là một người nam nhân như thế nào.

Dáng người của hắn rất đẹp, hắn mặc bộ đồ gấm màu tím, đai lưng ngọc viền rộng quanh eo tôn lên dáng người hoàn mĩ của hắn.

Hắn chỉ ngồi ở đó, hơi thở toát ra từ trên người hắn đã đủ làm người ta không dám khinh thường.

Như thể hắn vốn đã đứng ở nơi cao nhất của thế gian, cao quý đến mức không thể chạm tới.

“Chiến thần Dạ Mặc Uyên”, Lan kỳ chủ chậm rãi nói ra mấy chữ, có vẻ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của hắn.

Diệp Phong thở phào một hơi thật dài, lúc này mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm.

Chiến thần đến rồi.

Cố Thanh Hy và Hoàng hậu Sở Quốc cũng sẽ được an toàn.

May quá…

Hoàng hậu Sở Quốc cũng thở phào, cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện lòng bàn tay của mình đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Dạ Mặc Uyên lười nhác xoay chiếc nhẫn bạch ngọc trong tay, thậm chí còn không thèm nhìn Lan kỳ chủ, chỉ cười như không cười nói một câu bằng giọng điệu bình thản.

“Nghe nói có người muốn giết vị hôn thê của bản vương”.

“Hoá ra nàng ta là vị hôn thê của ngươi, thảo nào lại to gan như thế. Chiến thần, vị hôn thê của ngươi dẫn người xông vào núi Vọng Hồn, giết tộc nhân của ta, bắt người hầu của ta đi, chuyện này ngươi tính sao?”

“A Hy nhà ta nhát gan yếu đuối, Lan kỳ chủ đằng đằng sát khí dẫn tứ đại kim cang hộ pháp tới làm vị hôn thê của ta sợ hãi, chuyện này nên tính sao đây?”

Khoé miệng Phù Quang khẽ giật.

Chủ tử nhát gan yếu đuối? Bị doạ sợ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK