Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 890

Nhưng hắn… đã bán đứng nàng, dẫn đến nàng hành động thất bại, chết thảm xuyên không.

Đến bây giờ, nàng cũng không biết vì sao hắn lại phản bội nàng.

Vì sao phản bội đã không còn quan trọng.

Quan trọng là nàng không muốn nhắc tới chuyện quá khứ, cũng không muốn yêu đương gì nữa.

Bây giờ nàng không muốn lãng phí một phút giây nào, hằng đêm nàng không thể ngủ yên, trong lòng chỉ nghĩ đến việc tìm Long Châu.

Dạ Mặc Uyên…

Nàng định sẵn sẽ không cho hắn được thứ gì.

Cố Thanh Hy giấu hết bi thương vào đáy lòng, lúc mở mắt ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt đã không còn gợn sóng, bình thản nói: “Vậy Vương gia muốn thế nào?”

Lời nói thờ ơ và ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của nàng lập tức làm Dạ Mặc Uyên nổi giận.

“Vương phi khuyết thiếu đức hạnh, bắt giữ nàng ta trước”.

Thị vệ của sơn trang Thu Phong đồng thời bao vây lấy Cố Thanh Hy, người của Ma tộc giành trước một bước ngăn chặn người của Dạ Mặc Uyên.

Hai bên giằng co, chiến hỏa chạm vào là bùng nổ, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra một trận đại chiến.

“Tư Mạc Phi, đây là chuyện giữa phu thê bọn ta, không liên quan đến ngươi. Nếu hôm nay ngươi dám nhúng tay vào, Dạ Mặc Uyên ta từ nay sẽ không đội trời chung với Ma tộc”.

Ma chủ cười một cách yêu nghiệt, trên khuôn mặt tuấn tú toàn là sự khinh miệt.

“Chiến thần Dạ Quốc? Lợi hại lắm sao? Bản tọa ghét nhất là bị người khác uy hiếp”.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã tỏ rõ lập trường.

Dạ Mặc Uyên vừa giơ tay ra hiệu, từ trong chỗ tối của sơn trang Thu Phong lại xuất hiện rất nhiều cao thủ, bao vây bọn họ, đồng thời khởi động không ít trận pháp tuyệt thế, nhốt bọn họ ở trong trận.

Ở đây toàn là người thông minh, ai cũng biết những người mà Dạ Mặc Uyên điều động đều là cao thủ đỉnh cao.

Nơi này lại là địa bàn của Dạ Mặc Uyên, nếu thật sự đối đầu thì người của Ma tộc chắc chắn sẽ thua thiệt.

Dù Dạ Mặc Uyên bị thương nặng nguy hiểm tính mạng, nhưng người của Ma tộc muốn thoát khỏi đây cũng phải trả cái giá đau đớn thê thảm.

“Nếu ngươi đã muốn chơi, vậy bản tọa sẽ chơi với ngươi tới cùng”.

Ma chủ cười quyến rũ, khuôn mặt trắng nõn góc cạnh rõ ràng hiện lên vẻ lạnh lùng. Đôi mắt hắn ta âm trầm thâm sâu, gợi cảm quỷ mị, nhưng lại lạnh lùng như băng sương, sát cơ hiện rõ.

Khi hắn ta định thu hồi chưởng lực tiêu diệt Dạ Mặc Uyên, một chuyện ly kỳ đã xảy ra.

Trên người Cố Thanh Hy dường như có một sức hút, không ngừng hấp thu nội lực của hắn ta.

Hắn ta muốn rút tay về, nhưng hai tay dường như bị dán dính lên đó, mặc kệ hắn ta có làm thế nào cũng không rút về được.

Nếu hắn ta miễn cưỡng rút tay, chắc chắn sẽ làm Cố Thanh Hy bị thương.

Cố Thanh Hy đã bị thương nặng chỉ còn hơi thở yếu ớt, nếu hắn ta làm nàng bị thương thêm nữa, nàng sẽ chết chắc.

Những người khác cũng đã phát hiện ra điều này.

Huyết Sát kinh ngạc nói: “Chủ tử, hình như Cố cô nương đang hút công lực của ngài”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK