Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1185

“Thật đó, không tin ngươi tự xem đi… lại thêm một đàn rắn bò vào rồi kìa”.

“Ôi chao, trời ạ, sao lại nhiều rắn như vậy, người trong phủ Dạ Vương mặc kệ sao? Bọn họ không biết nghĩ cách đuổi rắn ra ngoài sao?”

“Đây chính là chỗ kỳ quái, phủ Dạ Vương còn đưa ra thông báo, hạ lệnh mọi người không được phép giết rắn, bắt rắn, người vi phạm giết chết không tha”.

“Ngươi ngửi thấy gì không, trong phủ Dạ Vương không ngừng tỏa ra mùi thịt nướng, làm cho người ta thèm chết được”.

“Nghe nói, Dạ vương phái người mua tất cả thịt trong Đế Đô, hơn nữa còn ra ngoài thành mua rất nhiều thịt trở về, khiến cho bây giờ thành trấn xa gần đều không còn thịt gì nữa rồi”.

“Ta cũng nghe nói, nhưng ta không thể hiểu nổi, phủ Dạ Vương mua nhiều thịt như vậy làm gì? Bọn họ ăn hết được sao?”

Cố Thanh Hy ngồi ở mép một quán trà, vừa uống trà vừa nghe người khác bàn tán.

Lại nghe thấy một người đàn ông trung niên lén la lén lút nói: “Ta nói cho các ngươi biết một bí mật, nghe nói thân phận thật sự của chiến thần Dạ vương gia là ác quỷ, hắn muốn ăn thịt người, nhưng lại sợ tin tức truyền đi, cho nên mới sai người mua nhiều thịt, dùng việc này đánh lừa dư luận, để cho người khác lầm tưởng thứ hắn ăn là thịt heo thịt dê… nhưng trên thực tế thứ hắn ăn chính là thịt người”.

“Phụt…”

Cố Thanh Hy phun nước trà trong miệng ra, suýt nữa đứng hình vì câu nói của người đàn ông kia.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy ngượng ngập nói ra: “Bị sặc thôi, ngại quá”.

Mọi người thu lại tầm mắt, tiếp tục bàn tán: “Sao ngươi biết chiến thần là ác quỷ, lại còn ăn thịt người?”

“Ta có một thân thích của thân thích của thân thích là người trong cuộc, chính miệng hắn ta nói cho ta biết, còn nói vương gia có thể cưỡi rắn, những rắn độc đó đều là hắn gọi tới, rất có thể vương gia còn muốn mưu phản đấy”.

“Ồ… thật hay giả vậy, nhưng với thế lực của vương gia, chẳng phải hắn muốn hoàng vị thì rất đơn giản sao, cần gì phải làm như vậy?”

“Xuỵt, loại chuyện đại nghịch bất đạo này mà ngươi cũng dám nói ra”.

“Đúng đúng đúng, không thể nói, không thể nói”.

“Ta lại lén lút nói cho các ngươi biết một bí mật, các ngươi biết Dạ vương phi chứ?”

“Biết, nghe nói chiến thần vương gia cưng chiều nàng vô cùng”.

“Chậc chậc chậc, ngươi chỉ biết một mà không biết hai! Ngươi biết vì sao vương gia cưng chiều nàng như vậy không, đó là bởi vì nàng da mịn thịt mềm, làn da còn non mềm hơn nữ nhân bình thường mấy phần, chiến thần vương gia muốn ăn nàng nên mới đối xử với nàng tốt như vậy. Hai ngày trước, vương phi đã bị vương gia ăn rồi”.

“A… cái gì… tin tức này là thật hay giả vậy, tại sao ta lại cảm thấy không thể tin nổi như vậy”.

“Đương nhiên là thật rồi, không tin ngươi chờ xem, chắc chắn mấy ngày nữa sẽ có tin tức truyền ra”.

Cố Thanh Hy suýt nữa phun thêm một ngụm trà ra ngoài.

Những người này đúng là ăn no rửng mỡ, chuyện gì cũng có thể tưởng tượng ra được.

Nàng ngẩng đầu, lại thấy không xa phía trước treo một lá cờ, trên lá cờ viết chữ ‘Tiêu’.

Bên cạnh lá cờ là một cô gái con nhà quan dịu dàng đang vác bụng bầu chỉ huy người hầu phát cháo cứu dân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK