Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1128

Địa hình động băng phức tạp, cứ đi được một đoạn lại gặp một ngã ba.

Để phòng ngừa việc lạc đường, Cố Thanh Hy lấy trâm cài tóc ra khắc ký hiệu lên tường băng.

Sau khi lượn quanh một vòng lớn, Cố Thanh Hy không thấy bóng dáng của Băng Long cấp bảy, càng không thấy bóng dáng của Long Châu.

Nhiệt độ càng ngày càng thấp, Cố Thanh Hy lạnh tới mức run lẩy bẩy, không ngừng xoa tay làm ấm người.

Khi tới trước một ngã ba nữa, Cố Thanh Hy bất cẩn dựa vào tường băng, tường băng lại có cảm giác dinh dính, nàng cúi đầu nhìn xem, suýt thì ói ra.

Thứ dinh dính này không phải gì khác, mà là nội tạng của nhện.

Đi về phía trước xem xét, một con nhện khổng lồ bị phanh thây, chân nhện rơi lả tả trên mặt đất, trên tường băng chằng chịt vết đao, có thể nhìn ra được là trước đây không lâu, nơi này vừa trải qua một trận chiến ác liệt.

Cố Thanh Hy bước qua thi thể nhện bị phanh thây, đi vào một chỗ chật hẹp.

Nơi đó có một mạng nhện trong suốt khổng lồ, trên mạng nhện đang dính một người.

Một người áo đen bịt mặt.

Chắc chắn người áo đen bịt mặt đã giãy giụa rất lâu, hao hết sức lực cũng không thoát được ra nên lúc này mới mặc cho tơ nhện vây hãm, tay chân bị tạo thành căng ra.

Nam nhân này không phải là thiếu niên ám sát nàng sao?

Nàng quan sát thiếu niên, trên thân tên này chồng chất vết thương, còn có mấy lỗ máu, đến bây giờ lỗ máu kia vẫn còn đang chảy ra máu tươi, giống hệt vết thương trên người Ôn Thiếu Nghi, chắc đều là vết thương do nhện tạo ra.

“Ồ… đúng là oan gia ngõ hẹp, chúng ta lại gặp mặt rồi”.

Giọng điệu của Cố Thanh Hy mang theo tia chanh chua: “Trước đó ở dưới đáy cốc, ta cứu ngươi, ngươi lại lấy oán báo ân, đâm ta một đao. Ngươi nói xem, lần này ta còn dám cứu ngươi không?”

Nơi này băng tuyết ngập trời, địa hình phức tạp, nếu Cố Thanh Hy không cứu, thiếu niên chắc chắn phải chết.

Cố Thanh Hy cho rằng đối phương sẽ lên tiếng cầu xin mình cứu giúp, nhưng thiếu niên lại lạnh lùng nhìn nàng, không định lên tiếng cầu xin tha thứ, ánh mắt kia giống hệt với lúc trước, không mang theo chút xíu tình cảm nào.

“Thiếu niên, ngươi còn trẻ, không làm việc gì đứng đắn mà lại cứ chọn làm sát thủ. Ta không quan tâm vì sao ngươi trở thành sát thủ, hôm nay ta không bỏ đá xuống giếng, nhưng ta cũng không cứu ngươi, sống hay chết đều dựa vào bản thân ngươi”.

Cố Thanh Hy nhìn thẳng vào hắn ta, sau đó quay người rời đi.

Mãi đến khi nàng quay người rời đi, thiếu niên cũng không một lời cầu xin tha thứ.

Hắn ta chỉ cố nén đau đớn, không sờn lòng mà tiếp tục giãy giụa, cho dù mỗi lần giãy giụa, vết thương của hắn ta lại nặng thêm.

Tai Cố Thanh Hy rất thính, phía sau xảy ra chuyện gì, nàng đều có thể cảm giác ra được.

Đi đến một ngã ba khác, Cố Thanh Hy không nhịn được mà dừng bước, lén lút nhìn về phía thiếu niên.

Nàng lại thấy thiếu niên vẫn đang giãy giụa, hết lần này đến lần khác, vĩnh viễn không hề ngừng nghỉ, thậm chí vì thoát ra, hắn ta không tiếc hi sinh một tay một chân của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK