Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 322

“Thần Phi đại ca, thuật dịch dung của huynh thật lợi hại, nếu không phải nhìn thấy tận mắt thì sợ rằng ngay cả ta cũng không phân biệt được”.

Cố Thanh Hy cúi đầu hỏi Giang Húc: “Ngươi nói xem Lan kỳ chủ có thể nhận ra không?”

“Tất nhiên có thể nhận ra, giọng nói của ta và Diệp Phong đâu giống nhau, chiêu này của các ngươi hoàn toàn không có tác dụng”.

“Vậy nếu ta điểm huyệt câm của ngươi thì sao? Diệp Phong bị thương nặng như vậy, hắn không thể cử động và nói chuyện cũng bình thường mà nhỉ?”

“Ngươi… Các ngươi dám…”, Giang Húc không đủ tự tin.

Cố Thanh Hy cười hì hì: “Ngươi cứ thử xem ta có dám hay không. Hình như bên ngoài có người vào, Thần Phi đại ca, nếu hắn ta đã muốn làm người hầu, chúng ta nên giúp hắn ta thực hiện mong muốn”.

“Thịch thịch thịch…”

Một chuỗi tiếng bước chân vọng lại từ xa, Giang Húc biết rõ những người đó đến đây để khiêng Diệp Phong đi.

Khi tiếng bước chân càng lúc càng gần, trái tim vốn thấp thỏm lo sợ của Giang Húc hoàn toàn rối loạn.

Hắn ta vội la lên: “Để nhanh chóng rời khỏi Ma tộc thì chỉ có thể đi xe cáp bằng đường cáp treo, nếu không thì không có cách thứ hai nhanh hơn. Nhưng phong hoả đài thay ca bốn canh giờ một lần, nửa canh giờ tiếp theo là giờ thay ca, có lẽ cô có thể thử nhân lúc họ thả lỏng thay ca để ra ngoài”.

“Trên phong hoả đài có bao nhiêu cao thủ?”

“Mỗi phong hoả đài đều có một cao thủ cấp hai canh gác, thậm chí một số đài còn có cao thủ cấp ba, cao thủ cấp một thì có ít nhất ba người. Ngoài ra còn có rất nhiều cao thủ tuyệt thế có võ công cao cường và cung tiễn thủ”, Giang Húc nói thật.

Đỉnh cao của võ đạo là cao thủ cấp một, cấp một trở lên còn có cấp sáu, cao nhất là cấp bảy.

Có thể đạt tới cấp một đã rất lợi hại.

Hơn nữa còn có nhiều cao thủ cấp hai, thậm chí là cấp ba, dù họ có mọc cánh cũng không bay đi được.

“Còn gì nữa không?”

“Còn gì cơ?”

“Ví dụ như mật ngữ gì đó”.

“Mật ngữ được đổi mỗi canh giờ, làm sao ta biết mật ngữ là gì”.

“Ngươi là đàn chủ, dù ngươi không biết chính xác thì chắc hẳn cũng biết đại khái chứ?”

“Ta không biết”.

“Haiz… Ban đầu ta định tha cho ngươi, sao ngươi lại không chịu hợp tác nhỉ, xem ra ta đành phải để họ đưa ngươi đi. Nhìn kìa, họ sắp đến rồi”.

Giang Húc tức giận đến mức mất trí.

“Ta biết một ít mật ngữ, nhưng dù ta có nói cho các ngươi biết mật ngữ, kỳ chủ cũng chắc chắn sẽ biết là do ta tiết lộ, đến lúc đó cũng sẽ không bỏ qua cho ta”.

“Nếu bây giờ ngươi không nói, ta sẽ không thể tha cho ngươi, vì vậy ngươi còn hai phút nữa để suy xét. Sau hai phút, dù ngươi có muốn đổi ý cũng không có cơ hội”.

So với Giang Húc hồi hộp, Cố Thanh Hy và Dịch Thần Phi tỏ ra rất bình tĩnh, không hề có cảm giác tai vạ sắp ập xuống đầu, ngược lại còn lười nhác nhìn Giang Húc như đang đợi hắn ta đưa ra quyết định cuối cùng.

Giang Húc muốn chết quách đi cho rồi.

Hắn ta thật sự không biết hai người này lấy đâu ra tự tin mà có thể thờ ơ như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK