Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 578

Đám người biến sắc, hầu hết đám rắn kia đều có kịch độc, một khi bị cắn trúng, chắc chắn sẽ đi chầu Diêm Vương.

Mọi người cuống cuồng bỏ chạy, chỉ sợ chậm một chút sẽ bị vạ lây, ngay cả Trạch Vương cũng co giò mà chạy.

Cố Thanh Hy trợn mắt nhìn Tiểu Cửu Nhi: “Nhàm chán!”

Vì muốn lấp đầy cái bao tử mà kêu gọi đám đàn em đến dọa người, cũng chỉ có nó mới làm được như vậy.

Tiểu Cửu Nhi cười khì khì, nó không hề có một chút băn khoăn nào, tiếp tục há mồm ăn như hổ đói.

Tiêu Vũ Hiên mệt đến mức ngồi bệch xuống đất, thở phì phò nói: “Mệt chết đi được, đến khi nào thì nó mới ăn no bụng hả? Ta đã nướng thịt heo hơn nửa buổi tối rồi đấy!”

“Xì xì xì…”

Đuôi rắn quét qua mặt đất, một con số thình lình xuất hiện: 100.

Tiêu Vũ Hiên đứng bật dậy: “Một trăm con heo? Sao ngươi không đi ăn cướp luôn đi, ta cũng không phải đầy tớ của ngươi, không làm nữa”.

Cố Thanh Hy cũng không nhịn nổi nữa, hơn mười con heo với hơn hai mươi con thỏ, bọn họ còn chưa ăn được miếng nào đấy, toàn bộ đều chui vào bụng nó. Giờ trông nó chỉ lớn cỡ bằng chiếc đũa, cũng không biết mười con heo kia chất ở đâu trong bụng nó nữa?

Xa xa, đột nhiên có hai luồng hơi thở lạnh thấu xương truyền đến.

Vừa xuất hiện liền bao quanh đám người Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu nhìn, đó là hai nam nhân trung niên, thực lực đều đạt đến cấp một đỉnh phong. Bọn họ có vẻ ngoài bình thường, nhưng trên người lại tràn đầy sát khí.

Động tác trên tay Cố Thanh Hy vẫn không ngừng, nàng lạnh giọng nói: “Có ai bảo các ngươi đến giết ta à?”

“Tánh mạng của ngươi sẽ kết thúc tại đây!”

À há…

Cố Thanh Hy cười phì, ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên.

Tầng một đỉnh phong quả thật rất mạnh, tuy nhiên, rất không may là nàng có một con thú cưng đạt đến cấp bốn đỉnh phong, muốn giết nàng e là còn hơi kém.

Tiêu Vũ Hiên cũng không tỏ vẻ lo lắng, hắn ta tiếp tục phe phẩy quạt trong tay, trông rất bình tĩnh.

Quả nhiên, hai tên sát thủ cấp một đỉnh phong vừa thi triển sát chiêu thì bị Tiểu Cửu Nhi nghiền thành một đống bùn. Còn cụ thể là nghiền thế nào thì bọn họ không thấy được, chỉ nghe hai tiếng kêu thảm vang lên, kế đó, hai tên cao thủ kia đã chui vào bụng Tiểu Cửu Nhi.

Cố Thanh Hy nhíu mày: “Có một vài người, nếu ăn vào sẽ bị tiêu chảy đấy, sau này chớ có ăn bậy”.

“Xì xì xì…”

Con rắn nhỏ đáp lại rồi tiếp tục ăn thịt nướng.

Khi ánh nắng ban mai chiếu rọi, cả ngọn núi này, ngoại trừ bốn người bọn họ và một con rắn nhỏ thì không còn ai khác.

Cố Thanh Hy cảm thấy có hơi kỳ quái: “Không phải mọi ngày có rất nhiều người lên núi à? Sao hôm nay lại vắng vẻ thế nhỉ? Chẳng lẽ đã bị đám huynh đệ tỷ muội của Tiểu Cửu Nhi dọa sợ?”

“Không phải chứ, nghe nói ở sườn bắc có một món kỳ bảo, tuy nhiên, ở đó có ma thú trông coi, mọi người không thể nào vào được. Có vài người muốn đi nhưng lại không cam tâm, vì thế hầu hết mọi người đều tụ về chỗ đó”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK