Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 710

Nàng biết bọn họ đều rất nóng lòng muốn tìm đủ bảy viên Long Châu, nhưng lại không hi vọng nàng lo lắng, nên mới an ủi nàng như vậy.

Đại trưởng lão nhìn Cố Thanh Hy im lặng không nói, nhàn nhạt lên tiếng: “Tộc trưởng vừa trở về, có lẽ cũng hơi mệt, các ngươi lui xuống hết đi, để tộc trưởng nghỉ ngơi cho tốt”.

Mấy vị trưởng lão đều không muốn rời đi, vẫn muốn nói chuyện với Cố Thanh Hy, Đại trưởng lão lạnh lùng liếc mắt, bọn họ chỉ đành rời đi trước.

Trước tiên là chữa trị cho tộc trưởng, sau đó lại chữa trị cho Dịch Thần Phi, công lực của bọn họ tiêu hao quá nhiều, quả thật cũng nên quay về nghỉ ngơi thật tốt.

“Tộc trưởng, ta biết từ nhỏ cô và Thần Phi tình sâu nghĩa nặng, nhưng… cô cũng đừng quá lo lắng, tất cả mọi người của Ngọc tộc đều sẽ dốc hết tất cả mau chóng tìm được Long Châu. Đứa trẻ Thần Phi này tâm địa thiện lương, nó cũng không muốn cô khổ sở”.

“Đa tạ trưởng lão, ta thấy ông cũng rất mệt mỏi, ông quay về nghỉ ngơi trước đi”.

“Vâng”.

Cố Thanh Hy ngồi bên giường, đưa bàn tay mượt mà vuốt ve gương mặt tái nhợt góc cạnh rõ ràng, trích tiên xuất trần của hắn ta.

Trong ký ức, mỗi lần Dịch Thần Phi nhìn thấy nàng đều sẽ cười đầy vẻ cưng chiều, dịu dàng ấm áp.

Nàng hi vọng Dịch Thần Phi vẫn có thể cười dịu dàng với nàng như trước kia, gọi nàng là nha đầu ngốc, gọi nàng là A Hy.

“Thần Phi đại ca, ta luôn cảm thấy vai ta rất nặng, gánh rất nhiều chuyện phải làm, nhưng ta không nhớ ra được rốt cuộc là phải làm gì. Bây giờ, hình như ta đã hiểu ra được một chút, một trong những sứ mệnh của ta là tìm được Long Châu đúng không”.

Bởi vì vết thương chưa lành, sức mạnh phong ấn không ổn định, các trưởng lão của Ngọc tộc miễn cưỡng để Cố Thanh Hy ở lại thêm mấy ngày.

Thời gian này, Cố Thanh Hy đã hiểu thêm một ít về Ngọc tộc.

Nơi này không chỉ là một thôn trang, mà là mấy chục thôn trang, mỗi một thôn có mấy trăm đến mấy nghìn nhân khẩu, nghiễm nhiên là một cổ thế tộc hoặc là một quốc gia nhỏ rời xa trần thế.

Không biết có phải vì Đại trưởng lão đặc biệt dặn dò người dân trong thôn không được tùy tiện quấy rầy nàng hay không, mà mỗi người dân trong thôn đều không dám tùy tiện đến làm phiền nàng, chỉ có vài đứa trẻ khá nghịch ngợm hay lẻn vào tìm nàng chơi.

Dần dần Cố Thanh Hy cũng thân thiết với bọn chúng, dân tình nơi này thật thà chất phác, khiến nàng lưu luyến không muốn về.

Bình minh dâng lên, ánh mặt trời màu vàng kim dường như mạ một lớp ánh sáng vàng, chiếu xuống thôn, khiến cho cả thôn lại tăng thêm cảm giác thần thánh.

Cố Thanh Hy lo lắng cho thương tích của Dịch Thần Phi, muốn rời khỏi Ngọc tộc sớm hơn, tiếp tục tìm kiếm hai viên Long Châu còn lại. Nàng dậy từ sớm, không ngoài dự liệu thì ngoài cửa lại có rất nhiều rau cải, thịt cá, hoa quả… mà người dân để đó cho nàng.

Trời vừa hửng sáng, trong thôn đã có thôn dân xuống ruộng lao động.

Cố Thanh Hy liếc mắt nhìn qua, không biết vì sao nàng luôn cảm thấy hình như trong thôn đã ít đi rất nhiều người. Lúc trước trời sáng, ở bên suối, trong ruộng khắp nơi đều có thôn dân, tiếng nói cười ngay cả ngoài thôn cũng có thể nghe thấy.

Hôm nay, những đứa trẻ trong thôn cũng không thấy đâu nữa.

“Tộc trưởng, sao hôm nay lại dậy sớm vậy?”

Ngưu thúc đi săn trở về, từ xa nhìn thấy nàng thì mỉm cười chào hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK