Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 831

“Tốc độ ngươi nhanh như vậy, sau này tên là Truy Phong đi, bỏ xa tên Thanh Phong kia mười tám con phố”.

Thanh Phong đứng ở phía sau Dạ Mặc Uyên khóe miệng co giật.

Cậu ta nằm không cũng trúng đạn?

Tâm trạng Dạ Mặc Uyên vui lên, vẻ u ám mấy ngày nay không biết đã biến mất từ lúc nào: “Có lẽ Vương phi thiếu trang sức, ngươi về phủ chọn trang sức tốt nhất trong phủ và trang sức tốt nhất trên toàn đế đô tặng cho Vương phi”.

Thanh Phong muốn nói.

Trang sức của Vương phi rất nhiều rất nhiều rồi.

Chủ tử cứ cách ba đến năm ngày là lại sai người mang trang sức sang tặng, hơn nữa mỗi lần đều tặng rất nhiều, đến nỗi Vương phi cũng không đeo. Ngày nào cũng tùy tiện chải đầu, tô chút phấn, vẽ mày, cũng không cài trang sức châu ngọc hoa hòe gì.

Đây là vấn đề của Vương phi, không phải vấn đề của chủ tử.

Nhưng không thể không thừa nhận, dù chỉ trang điểm nhạt, không cài bộ diêu ngọc hoa gì, Vương phi đứng giữa đám đông cũng có thể được chú ý đến ngay. Nàng quá xinh đẹp, hơn nữa khí chất quá xuất chúng, không trang điểm, ngược lại là kiểu đẹp mộc mạc khác lạ.

Dạ Mặc Uyên dừng một lúc, lại bổ sung một câu: “Ra roi thúc ngựa, phái người mua hết trang sức tốt nhất trên toàn thiên hạ về tặng cho Vương phi”.

Ma chủ đang gỡ mái tóc đen mềm mại như lụa chợt dừng tay, gương mặt tuấn tú như yêu nghiệt thoáng qua vẻ không vui: “Thiệt cho Dạ Mặc Uyên hắn giàu có là vậy, sản nghiệp, thế lực trải khắp thiên hạ, thế mà ngay cả trang sức cũng không mua được. Huyết Sát, ngươi đi mua hết trang sức tốt nhất trên toàn đế đô về tặng cho tiểu tỷ tỷ”.

“Toàn Đế Đô?”

“Phải, rồi phái người đi sưu tầm trang sức tốt nhất trên toàn thiên hạ tặng cho tiểu tỷ tỷ”.

“Vâng…”, Huyết Sát lén ngẩng đầu lên, nhưng lại thấy đôi mắt hai màu của chủ tử nhà mình pha lẫn ý cười, phản chiếu Cố Thanh Hy một thân đỏ như lửa.

Hắn ta có thể tưởng tượng, bọn họ sắp phải quyết chiến một trận với Dạ Mặc Uyên.

Thượng Quan Sở bất tri bất giác lấy một nhành bộ diêu ra khỏi ngực áo.

Bộ diêu làm bằng ngọc, toàn thân trắng như tuyết, óng ánh trong suốt, vừa nhìn đã biết là ngọc tốt. Trên đầu bộ diêu khắc hai con bướm liền cánh đang sải cánh muốn bay. Phần dưới bươm bướm rũ xuống những viên ngọc thạch tròn trịa.

Nhành bộ diêu này nhìn qua có vẻ trầm ổn, thu liễm vào bên trong, không hề có vẻ khoe khoang xa hoa.

Nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể nhìn ra, toàn thân nó đều làm bằng ngọc, hơn nữa không biết là ngọc gì tạo thành, chạm vào rất mượt. Trong mỗi một viên ngọc thạch và bươm bướm còn có bướm nhỏ ẩn hiện lấp lánh.

Người trong ngành chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra, nhành bộ diêu này chắc chắn có giá trị không nhỏ.

Thượng Quan Sở định tặng, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, hắn ta lại cất bộ diêu đi, quay người rời khỏi, để lại một bóng lưng cao gầy trắng như tuyết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK